Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Mềm Lòng Với Em
- Chương 11
Tiêu Hà nhíu mày, đưa mắt nhìn sang phía bên trái. Nương theo ánh nhìn của anh, tôi thấy cột đèn tín hiệu giao thông lúc này đã chuyển sang màu vàng.
Vừa nãy Tiêu Hà đang tranh thủ lúc đèn xanh để đi qua đường, ngờ đâu tôi lại phi thân lao ra suýt ngã sấp mặt, may được Tiêu Hà đỡ lấy. Đúng lúc anh đang cố lay tôi gọi dậy thì đèn xanh cũng sắp hết, anh tưởng tôi ngất thật, trong tình thế cấp bách chẳng suy nghĩ nhiều bèn bế bổng tôi lên luôn.
Ưm, nếu phân tích cặn kẽ ra thì tình huống đại khái là như thế... Giờ tôi không biết bản thân nên tiếp tục giả ngất, hay là nên tiếp tục giả ch*t nữa đây.
Khoảng thời gian lơ lửng trên không trung trôi qua rất nhanh, chưa đầy mười giây sau tôi đã được Tiêu Hà bế an toàn vào lề đường.
Anh đỡ tôi dựa vào góc tường ven đường, rồi lại tiếp tục gọi tên tôi.
Tôi he hé đôi mắt lim dim tỏ vẻ yếu ớt: "Cảnh sát Tiêu, sao anh lại ở đây..."
Đôi lông mày đang nhíu ch/ặt của Tiêu Hà lúc này mới hơi giãn ra đôi chút: "Cô lại bị tuột đường huyết đấy à?"
Tiêu Hà vậy mà vẫn còn nhớ tới tôi, còn nhớ cả chuyện tôi hay bị tụt đường huyết nữa chứ. Á á á tôi cảm thấy linh h/ồn mình như được bơm m/áu sống lại rồi.
"Vâng, chắc thế ạ, sáng nay em ra vội quá chưa kịp ăn gì..."
"Có mang theo đồ ăn không?" Anh lướt mắt qua bộ váy xinh xẻo nhưng không hề có túi của tôi, khẽ cau mày, rồi đột nhiên thò tay vào túi quần lấy ra hai viên kẹo: "Ăn tạm để bổ sung năng lượng đi đã."
Tôi nhét viên kẹo ngọt ngào vào miệng, bất chợt nghĩ tới một vấn đề: Tại sao một người đàn ông thẳng như Tiêu Hà lại luôn mang theo kẹo bên người làm gì nhỉ.
Chưa kịp suy nghĩ sâu xa thì đã nghe giọng Tiêu Hà cất lên: "Sáng chưa ăn gì mà lại còn đứng đây lâu như thế, dù thế nào cô cũng phải biết tự chăm sóc bản thân mình chứ..."
Giọng anh trầm ấm, mang theo tiếng thở dài chất chứa chút bất đắc dĩ, khiến hai tai tôi bất giác đỏ bừng.
Khoan đã... sao Tiêu Hà lại biết tôi đứng chầu chực ở đây lâu như vậy chứ.
Vậy có nghĩa là việc hôm nay tôi đứng rình rập ở đây từ sáng đến giờ, Tiêu Hà đều thu hết vào trong tầm mắt rồi sao? X/ấu hổ quá, ai đó c/ứu tôi với.
Chương 11:
"Anh nhìn thấy hết rồi à?"
Trên khuôn mặt Tiêu Hà xẹt qua một tia bối rối không tự nhiên: "Vì hôm nay vắng người qua lại nên tôi nhìn thấy rõ hơn một chút."
Hôm nay á...? Vậy tức là cả ngày hôm qua, hôm kia, hôm kìa, suốt cả cái tuần này những việc tôi làm Tiêu Hà đều rành rọt hết cả rồi sao?
Ừm, lúc này hai mắt tôi trợn tròn lên to như cái chuông đồng.
Tôi còn chưa kịp trơ tráo há miệng ra hỏi, Tiêu Hà đã vội giơ "combo 3 ngón" phủ nhận ngay lập tức: "Không phải, ý tôi là hôm nay tình cờ tôi nhìn thấy cô thôi... Cô đang tìm đồ gì à?"
U là trời, Tiêu Hà thế mà còn không quên bắc sẵn cái thang cho tôi leo xuống kìa.
Thế là tôi thuận nước đẩy thuyền đáp lời: "Dạ vâng, em làm rơi mất một món đồ cực kỳ quan trọng, nãy giờ tìm mãi mà vẫn chưa thấy."
"Món đồ gì thế? Cô cứ ngồi đây nghỉ ngơi đi, để tôi tìm giúp cô nhé?" Tiêu Hà trưng ra bộ dạng vô cùng đứng đắn, giọng điệu rất chi là nghiêm túc.
Đồ gì cơ chứ, chính là trái tim thiếu nữ của em đấy Tiêu cảnh sát ơi!
Tôi đã bước xuống thang rồi, thế mà anh lại nghiêm túc bắt tôi phải đi hết nấc thang mới chịu, buồn cười ch*t mất.
"Cũng không sao đâu ạ, mất thì đành mất thôi, sau này em tìm lại cũng được... Cảnh sát Tiêu, thực sự rất cảm ơn anh, anh đã ra tay giúp đỡ em tận hai lần rồi, lần này nếu không nhờ có anh chắc em không biết tính sao nữa."
"Anh vừa giao ca rồi phải không? Nếu anh tan làm rồi thì hai đứa mình đi ăn gì đó nhé, em mời, coi như là quà tạ lễ với anh được không?"
Cuối cùng thì, cuối cùng tôi cũng có cơ hội nói ra cái câu thoại chuẩn bị từ lâu này, xem ra ông trời cũng đang đứng về phía tôi rồi.
"Không có gì đâu, giúp đỡ mọi người là việc nên làm mà." Tiêu Hà mỉm cười hiền hoà.
N/ão bộ tôi nhảy số nhanh thoăn thoắt: "Khác chứ ạ, lúc làm nhiệm vụ anh là cảnh sát nhân dân, nhưng khi tan ca rồi thì anh chính là Tiêu Hà, một người rất đỗi bình thường. Em chỉ muốn mời người đã c/ứu rỗi cuộc đời em một bữa cơm thôi mà, làm ơn đi nha nha."
Tiêu Hà thoáng ngẩn người.
"Vậy thì, cô có thể gọi tôi là Tiêu Hà."
Tôi cũng sững sờ mất một giây, trong đầu gi/ật mình thót một cái, sau đó khẽ nhẩm gọi bằng một giọng bé tí ti gần như không thể nghe thấy: "Vâng, Tiêu Hà."
Chương 12
10
Chương 16
Chương 17
Chương 16
Chương 12
Chương 15
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook