Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh Hàn phóng hỏa đ/ốt căn nhà đó, thế là ba mẹ tôi danh chính ngôn thuận c.h.ế.t trong biển lửa, không ai điều tra gì thêm.
Từ đó về sau, tôi theo anh Hàn.
Chúng tôi cùng vào sinh ra tử, vì nhau mà đổ m.á.u đổ mồ hôi, ngay cả lúc bị thương cũng dùng chung một điếu t.h.u.ố.c để giảm đ/au.
Tôi quen Tông Văn Hàn năm mười lăm tuổi, nào có ngờ đâu, lần gặp đầu tiên c/ứu anh một mạng, anh lại đem cả mạng mình để trả lại cho tôi.
9.
Ngoài anh Hàn ra, trên đời này tôi chẳng còn ai để mà vương vấn nữa.
Anh không biết mình quan trọng với tôi đến nhường nào. Nếu không có anh, tôi căn bản chẳng còn tâm trí đâu mà tính chuyện tương lai, bởi vì tôi vốn dĩ sẽ không có tương lai. Thực ra tôi cũng chỉ có chút thông minh vặt, nói gì đến hoài bão xa xôi? Nếu có, thì đó cũng là vì tôi muốn cùng anh bước ra khỏi bóng tối, hướng về một cuộc đời rạng rỡ.
Anh Hàn mất rồi, điểm tựa của tôi cũng không còn nữa. Tôi rơi vào mâu thuẫn tột cùng: anh đã liều mạng mở ra con đường sống cho tôi, bảo tôi phải sống, nên tôi không dám c.h.ế.t. Nhưng dù không dám c.h.ế.t, tôi cũng thật sự không muốn sống tiếp.
Tôi chạy từ bệ/nh viện về nhà, nh/ốt mình trong phòng, không biết phải làm gì với cái mạng này, cứ thế không ăn không uống mà ngồi thẫn thờ. Dường như nếu tôi tĩnh lặng, thì thời gian cũng sẽ ngừng trôi.
Cho đến một ngày, một tiếng "két" vang lên, cánh cửa bị người ta đẩy ra, ánh sáng tràn vào, Tông Ngạn đứng trong vầng sáng đó.
Năm ấy cậu ấy mười hai tuổi, nhưng trên mặt chẳng có lấy một nét ngây thơ. Cậu ấy hỏi tôi: "Chú Hà, có phải chú cũng không cần cháu nữa không?"
Tôi ngồi dưới đất ngước nhìn cậu ấy, biểu cảm của cậu ấy bình thản đến mức không giống với lứa tuổi ấy. Môi tôi r/un r/ẩy, nước mắt trong phút chốc vỡ òa. Đó là lần đầu tiên kể từ khi anh Hàn đi, tôi mới được khóc một trận đã đời.
Đợi đến khi ôm Tông Ngạn khóc xong, cậu ấy lại hỏi tôi: "Cháu có nấu mì gói, chú có muốn ăn một miếng không?"
Tôi đã ăn. Ăn xong, tôi bảo Tông Ngạn: "Con yên tâm, chú sẽ không bỏ mặc con."
Tông Ngạn gật đầu nói được, cậu ấy bảo: "Vậy cháu cũng sẽ không bao giờ bỏ mặc chú."
Sau đó, tôi b/áo th/ù cho anh Hàn, ngồi lên chiếc ghế đại ca của bang hội, thành công đứng vững gót chân và từng bước tẩy trắng công việc làm ăn. Còn Tông Ngạn cứ thế lớn lên từng ngày.
…
Ngồi trước bia m/ộ anh Hàn, tôi vừa đ/ốt tiền giấy vừa lầm bầm: "Năm nay vẫn không dắt thằng nhãi Tông Ngạn đến thăm anh được, cũng không biết anh có tò mò không. Tóm lại là cậu ấy trưởng thành rồi, dạo này cậu ấy làm em cáu lắm, suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t... Haizz!"
Tôi thở dài một tiếng. Gió thổi tung mảng tro bụi trong chậu bay đầy mặt tôi, không biết có phải anh Hàn đang bày tỏ sự bất mãn vì tôi đã dạy hư con trai anh hay không. Thật ra tình cảm cha con hai người họ không sâu nặng. Sau khi anh Hàn mất, Tông Ngạn chưa một lần đến thăm, theo cách nói của cậu ấy, đó chỉ là một tấm bia đ/á, chẳng có gì để xem.
Nhưng tôi cũng có thể thấu hiểu. Anh Hàn đối với anh em tốt bao nhiêu, nghĩa khí bấy nhiêu, cũng không thay đổi được sự thật rằng anh không phải một người cha tốt. Mẹ của Tông Ngạn là Lý Thư Âm, một trong những bạn gái cũ của anh. Hai người họ đến với nhau nhanh mà chia tay cũng chóng, tình cảm như tia chớp, rạ/ch qua bầu trời rồi biến mất tăm.
Anh Hàn chưa bao giờ biết cô ấy âm thầm sinh con cho mình, nên khi cô ta dắt đứa nhỏ đến tận cửa, anh đã cực kỳ sốc. Năm đó Tông Ngạn năm tuổi, anh Hàn hai mươi ba, còn tôi thì nhỏ hơn, mới mười bảy.
Lý Thư Âm làm mẹ năm mười tám tuổi. Khi ấy cô ta còn trẻ, lại vô tâm, lúc m.a.n.g t.h.a.i bụng không lộ rõ nên chỉ tưởng mình bị b/éo lên. Đến khi biết có một đứa trẻ tồn tại trong bụng thì t.h.a.i đã lớn, cô ta đành c.ắ.n răng sinh ra.
Sinh xong là cô ta hối h/ận ngay. Cô ta không bao giờ cho Tông Ngạn gọi mình là mẹ, ra ngoài đều bảo Tông Ngạn là em trai. Cô ta ham chơi, quen hết bạn trai này đến bạn trai khác, mấy gã đàn ông đó kẻ tốt người x/ấu đủ cả, thường có kẻ chê Tông Ngạn là kỳ đà cản mũi.
Miễn cưỡng dắt díu Tông Ngạn được năm năm, cuối cùng cô ta không chịu nổi "cái đuôi nhỏ" này nữa, bèn đem trả cho ba ruột cậu ta.
Ngày hôm đó, anh Hàn ngậm t.h.u.ố.c lá, thiếu kiên nhẫn hỏi: "Sao tôi biết được cô có lừa tôi hay không? Vạn nhất cô lừa tôi, chẳng phải tôi thành kẻ đổ vỏ à?"
Lý Thư Âm lườm anh ch/áy mặt: "Không tin thì đi làm xét nghiệm ADN đi! Tóm lại, đứa trẻ này tôi đã thay anh tận tâm tận lực chăm sóc năm năm trời, giờ cũng đến lượt anh rồi đấy!"
Tông Ngạn năm tuổi đứng một bên, vô cảm nghe tất cả. Sau này, Lý Thư Âm bỏ đi, anh Hàn lật tung cả Cảng Thành cũng không tìm thấy cô ta. Nghe đâu cô ta theo một đại gia sang đại lục, lúc đi có xe sang đến rước, người ngợm rạng rỡ hẳn lên. Còn Tông Ngạn, giống như một hạt bụi cô ta phát hiện thấy khi thay bộ đồ mới, bị cô ta nhẹ nhàng phủi đi mất.
Cũng chính năm đó, anh Hàn đưa Tông Ngạn đi ăn, kết quả bị người ta khiêu khích ở tiệm ăn nên đ.á.n.h nhau một trận, rồi quên béng luôn Tông Ngạn dưới gầm bàn.
Chương 12: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 12: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 16: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook