23
Lúc về đến hoàng thành Kim Lăng thì đã là giữa đông.
Xe ngựa đi từng bước chậm rãi, hàng quán hai bên đường san sát, đều là rường cột chạm trổ, đình đài lầu các.
Vô số hạt tuyết li ti bị gió thổi bay tán lo/ạn, giữa tiếng người ồn ào, ta chợt nghe thấy tiếng vó ngựa.
Ta vén rèm xe ngựa, nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Chỉ thấy chàng thiếu niên trong ký ức đang cưỡi trên lưng ngựa, tay giữ dây cương, nét mặt thờ ơ.
Hắn mặc áo giáp màu đen tuyền, ở tít trên cao, ánh mắt mạnh mẽ như đầm nước lạnh giá ngạo nghễ liếc nhìn, tựa như thần thánh.
Vó ngựa đạp tuyết tung bay, chàng thiếu niên đó dừng lại trước mặt ta, ánh mắt nhìn ta mờ mịt không rõ.
Hắn híp mắt, môi mỏng hơi hé, gật đầu hành lễ như những người khác, ngữ khí lại lạnh nhạt mỉa mai: “Quận chủ vạn phúc.”
Tuyết mịn theo gió nhè nhẹ rơi trên mặt ta.
Ta nghe thấy nhóm người bốn phía đang nhẹ giọng gọi hắn là đại tướng quân.
Ta không thể tin được nhìn người thiếu niên trước mặt.
Tiêu Tịch Ngọc, ngươi thân là hoàng tử, sao lại trở thành đại tướng quân rồi?
Bình luận
Bình luận Facebook