TÔI MỞ QUÁN ĂN TRONG GAME KINH DỊ

TÔI MỞ QUÁN ĂN TRONG GAME KINH DỊ

Tôi Bán Cơm Hộp Đông Bắc Trên Chuyến Tàu Kinh Dị - Chap 9 - Hết phần 4

13/04/2026 11:33

“Phó bản nào? Tôi có thể c/ứu anh ấy! Tôi có thể! Xin anh hãy nói cho tôi biết!” Tôi thành khẩn c/ầu x/in anh ta, cố gắng nắm lấy sợi dây c/ứu mạng này.

Tần Kiêu vì tôi mà gặp chuyện, tôi còn hứa với ông Tần sẽ c/ứu anh ấy về, tôi không thể từ bỏ anh ấy!

“Cô muốn c/ứu anh ta, được. Nhưng…” Lục Du dường như thấy lời nói của tôi rất thú vị, anh ta búng tay một cái đầy hứng thú. Hai hình ảnh ảo hiện ra trong khoảng không.

“Bên trái là Tần Kiêu đang ở Thế giới Tận thế, bên phải là người mẹ Lâm Nhã của cô trong bệ/nh viện t/âm th/ần. Cả hai bây giờ đều đã bị thế giới q/uỷ ô nhiễm và mắc chứng mất h/ồn, đều ở trong trạng thái cuồ/ng lo/ạn, không lâu nữa sẽ tan biến.”

“Thời gian có hạn, cô sẽ chọn c/ứu ai?” Anh ta cười một cách hiểm á/c, buộc tôi phải tham gia vào một trò chơi chọn lựa sống còn.

C/ứu Tần Kiêu? Hay c/ứu mẹ?

Thấy tôi rơi vào tình thế khó xử và mãi không trả lời, Lục Du tùy tiện vẫy tay: “Cho cô một ngày để suy nghĩ.”

Giây tiếp theo, một luồng sáng trắng bỗng lóe lên trước mắt, tôi xuất hiện trong cầu thang bệ/nh viện.

Xung quanh trống rỗng, không một bóng người, tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ.

13.

Tôi nén lại nỗi h/oảng s/ợ trong lòng, chạy như bay về phía phòng bệ/nh của ba.

“Con trai tôi Tần Kiêu tính tình rất bướng bỉnh, nhiệm vụ nguy hiểm như vậy mà nó nói đi là đi, lão già này còn chưa kịp tiễn nó.”

“Con gái tôi Tiểu Lê ngoan lắm, từ nhỏ đã đi theo tôi học nấu ăn, bây giờ còn giỏi hơn cả tôi.”

“Tôi cũng thích con bé Lê, thông minh và dũng cảm!”

“Phải phải, còn phải cảm ơn con trai ông đã chăm sóc nó nhiều như vậy!”

Trong căn phòng VIP rộng lớn, ba Lê và ông Tần nằm trên hai chiếc giường, lẩm bẩm trò chuyện.

Hai người, ông một câu tôi một câu, cứ như đã trở thành bạn vo/ng niên.

Nhìn những vết thương trên người ba Lê dần lành lại, trái tim tôi đang treo lơ lửng cuối cùng cũng nhẹ nhõm đi một chút.

“Con về rồi.” Tôi nhẹ nhàng gõ cửa phòng bệ/nh, sợ làm hỏng sự yên tĩnh trong đó.

Nghe thấy tiếng động, họ xúc động quay đầu nhìn tôi, chỉ muốn ngay lập tức nhảy xuống giường.

“Con xin lỗi, con đã không mang tin tốt về!” Tôi đi đến cạnh giường, cúi đầu không dám nhìn họ.

Một bàn tay đang cắm ống tiêm khó khăn giơ lên, dịu dàng vuốt ve đầu tôi: “Đứa ngốc, con bình an trở về đã là tin tốt nhất rồi!”

Ông Tần bên cạnh cũng vội vàng đưa khăn giấy cho tôi lau nước mắt: “Lão đệ Lê nói đúng, bình an khỏe mạnh là tốt rồi! Sống c.h.ế.t có số, phú quý tại trời, thằng con hư đốn của bác có sống sót được hay không là phải dựa vào chính nó, bé Lê con đừng có gánh nặng gì cả.”

Trong phòng bệ/nh yên tĩnh, hai người đàn ông vụng về nói những lời an ủi. Tôi lau bừa những giọt nước mắt đang lăn dài trên má, bật cười trong nước mắt. Về sự lựa chọn quan trọng đó, tôi không nói cho bất kỳ ai.

Trong một ngày quý báu này, buổi sáng tôi vào bếp nấu cháo gà tẩm bổ cho hai người bệ/nh.

Buổi chiều tôi giúp họ tập phục hồi chức năng, buổi tối thì đứng xem họ chơi cờ và cãi nhau.

Những ngày tháng đơn giản, bình dị trôi qua rất nhanh.

Nửa đêm buông xuống, tôi ở bên giường nhìn họ ngủ say. Giây tiếp theo, thông báo hệ thống vào phó bản vang lên.

“Người chơi Lê Uyển, xin hãy chọn phó bản mà bạn muốn tham gia.”

“Một, thế giới tận thế cấp SS.”

“Hai, bệ/nh viện t/âm th/ần cấp SS.”

(Hết phần 4)

Én giới thiệu 1 series linh dị khác do nhà Én up trên MonkeyD nè, các bạn gõ đúng tên truyện sẽ thấy nha:

Series Ngôn Linh Sư

Tác giả: Trần Nam Nhân

Tôi là một streamer về nội dung tâm sự tình cảm. Nhưng ít ai biết, phòng livestream của tôi là “phòng livestream ngôn linh” - mỗi câu nói ở đây, đều sẽ trở thành sự thật.

Có lần đang livestream, một người đàn ông giả giọng con gái xin kết nối nói chuyện: “Em mười mấy năm nay đến tháng toàn dùng giấy lót chứ không dùng băng vệ sinh, vừa tiết kiệm vừa không lãng phí tài nguyên, vẫn sống tốt như thường.”

“Thật ra phụ nữ sinh xong chẳng cần ở cữ đâu. Em mổ xong ngày thứ hai là đã giặt đồ lót, nấu cơm cho chồng rồi. Anh ấy cảm động muốn khóc luôn đó.”

Mà đâu ai biết… từng lời từng chữ họ nói trong phòng livestream này, đều sẽ trở thành hiện thực.

1.

Tôi mở một phòng livestream tâm sự tình cảm, chuyên giúp người khác giải tỏa nỗi lòng.

Không ít cô gái lên sóng, kể về chuyện gia đình, tình yêu, bạn bè. Tôi luôn kiên nhẫn lắng nghe, rồi nhẹ nhàng đưa ra lời khuyên.

Trước khi kết thúc mỗi cuộc trò chuyện, tôi luôn mỉm cười chúc họ một câu: “Chúc bạn toại nguyện.”

Khán giả liên tục gõ bình luận.

【Woa, streamer vừa xinh vừa dịu dàng.】

【Tui mà là anh người yêu là dán mác "vợ tui" luôn rồi.】

【Streamer có thể mặc đồ gợi cảm chút rồi nhảy s.e.x.y không? Anh donate nguyên siêu xe luôn.】

Tôi liếc nhìn dòng bình luận cuối cùng, người gửi là một ID tên “Như Đi Trên Băng Mỏng”.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, bạn trai tôi – Tần Xuyên, đã gh/en ra mặt, lẩm bẩm bên tai: “Đã nói là em đẹp quá rồi, anh không muốn em phải lộ mặt trên mạng.”

Tôi bật cười, cấu nhẹ vào đùi anh ấy, sau đó nghiêm túc từ chối yêu cầu của khán giả kia: “Xin lỗi, tôi chỉ là một streamer tình cảm, lắng nghe và chia sẻ câu chuyện của các bạn, không phải b/án thân hay khoe thân.”

“Như Đi Trên Băng Mỏng” vẫn không ngừng buông lời khiêu khích:【Làm ra vẻ! Đã muốn ki/ếm tiền kiểu đó thì phải chịu nhục. Đã làm gái còn bày đặt giữ giá!】

Tôi không đáp lại hắn, chỉ nhìn đồng hồ rồi nói với mọi người: “Hôm nay còn một lượt kết nối nữa thôi, sau đó sẽ kết thúc livestream.”

Lúc này, có người xin kết nối dưới danh nghĩa ẩn danh.

Tôi chấp nhận.

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ ngọt ngào: “Chị ơi, em không lên đây để tâm sự đâu, mà để phản bác lại mấy chị em vừa rồi đó.”

“Em là con gái, nhưng thấy phụ nữ thời nay… thật sự quá yếu đuối. Như cái chị đầu tiên nói đến tháng mà bạn trai chơi game với cô gái khác, rồi trách móc, em thấy nực cười lắm. Đến tháng thì sao? Phụ nữ đến tháng là phải được tôn thờ à? Em cũng vậy thôi, hai mươi năm nay toàn dùng giấy thay băng vệ sinh cho tiết kiệm, vẫn tung tăng đi làm đi học.”

“Rồi cái chị thứ hai nói sinh con mà chồng chỉ nấu cháo trắng cho ăn, cũng kêu ca. Em đẻ mổ xong, hôm sau đã giặt đồ cho chồng, nấu cơm, anh ấy cảm động đến khóc luôn. Phụ nữ nên biết thương chồng một chút, có thế mới sống hòa thuận được.”

2.

Dưới phần bình luận, màn đạn (là những dòng bình luận chạy ngang màn hình video) liên tục b.ắ.n ra những dấu chấm hỏi đầy hoang mang:【?】

Người đang ẩn danh kết nối thấy vậy càng diễn sâu hơn, giọng điệu chua chát: “Các chị đừng không phục. Chồng tôi rất yêu tôi, vì tôi là một người vợ siêng năng hiểu chuyện như vậy. Chỉ cần các chị học hỏi tôi, thì ai cũng có thể có được một người chồng tốt như thế.”

Các nữ khán giả trong phòng livestream tức đến bật cười.

【Làm tôi cười c.h.ế.t mất, sặc mùi đàn ông giả gái nồng nặc. Không thích “món hàng” gi/ữa hai ch/ân thì tự đi bỏ đi.】

【Bà đến tháng hai mươi năm, nhét giấy? Sao không tự nhét c.h.ế.t mình luôn cho rồi!】

【Sinh mổ ngày thứ hai mà đã giặt quần áo cho chồng, nấu cơm? Biến mợ mày đi, ít giả vờ giả vịt!】

【Đàn ông không có thằng nào tốt lành cả!】

Cuối cùng, bình luận dậy sóng, kẻ ẩn danh kia phải cuống cuồ/ng rút lui khỏi kênh.

Trước khi hắn rút, tôi vẫn nở một nụ cười lành lạnh, chúc một câu: "Chúc “chị” toại nguyện."

Tần Xuyên chớp mắt, gương mặt tuấn tú hiện rõ vẻ lấy lòng: “Hoa Hoa, em đừng có hiểu lầm, anh không giống đám đó đâu nha.”

Cái gương mặt này nhìn bao nhiêu cũng không chán, tôi mỉm cười ngọt ngào, cùng anh ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, vừa mở mắt, điện thoại liền hiện ra một bản tin gi/ật gân:【Chấn động! Một người đàn ông nửa đêm nhập viện vì hạ thể chảy m.á.u không ngừng. Kiểm tra cho thấy bộ phận s.i.n.h d.ụ.c đã biến dị thành cơ quan s.i.n.h d.ụ.c nữ, không những có kinh nguyệt mà còn bị nhét đầy giấy vệ sinh.】

【Sốc! Bác sĩ phát hiện trên bụng người đàn ông có vết s/ẹo sinh mổ. Khi chuyển vào ICU, bụng hắn đột nhiên phát n/ổ, t/ử vo/ng tại chỗ.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu