Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Không phải tôi nói chứ, cậu thật sự b/án mình cho đại ca rồi, cũng chịu chơi thật đấy.”
“Trước đây tôi chỉ là một tên tiểu tốt ở dưới, giờ đây tôi đã có thể cùng làm việc với nhân vật số 2, đây là tôi được đại ca công nhận đấy.”
Triều ca ngậm điếu th/uốc:
“Cũng chỉ có cậu, vừa ngoan vừa đẹp, lại còn tự mang theo đồ chơi, khiến đại ca vốn không gần nam sắc cũng phải yêu thích không rời.”
Mặt tôi nóng bừng.
Người ngoài đều tưởng tôi là tình nhân được Phó Tẫn Lương bao nuôi.
Thực tế thì, Phó Tẫn Lương là người lưỡng tính.
Cách đây mấy hôm, anh bị người ta h/ãm h/ại bỏ th/uốc.
Cậu bé kia vừa bị ném vào phòng chưa được bao lâu đã khóc lóc thảm thiết chạy ra.
Miệng cứ lẩm bẩm cái gì mà “hai cái”, “bi/ến th/ái”, “tôi không làm nữa”.
Tôi còn chưa kịp hỏi han gì.
Đã bị bắt trói lại cùng.
Bọn họ nói, những kẻ biết bí mật của đại ca đều phải ch*t.
Tôi suy nghĩ cả đêm, rồi đưa ra một quyết định táo bạo.
Khi bị đưa đến phòng Phó Tẫn Lương, tôi quỳ rạp dưới đất.
Phó Tẫn Lương cười khẩy:
“Lên giường mà còn mang theo nhiều đồ chơi thế này, chán sống rồi à?”
Tôi r/un r/ẩy đáp:
“Đại ca, tôi cũng là người lưỡng tính giống anh, tôi biết cách chơi thế nào là sướng nhất.”
Phó Tẫn Lương sững người một lát: “Cái gì?”
Sau đó, như vừa phản ứng lại, anh nở nụ cười x/ấu xa:
“Vậy cậu chơi cho tôi xem.”
Tôi cắn răng, cởi phăng quần ra.
Tôi cố chịu đựng ánh mắt trực diện và đầy dò xét của Phó Tẫn Lương.
May thay, không phải ch*t nữa.
Còn được thăng chức.
Chỉ là Phó Tẫn Lương đúng là tên ngốc, lần nào cũng bắt tôi phải dạy.
7
9
11 - END
Chương 14
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook