Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
18.
Sau này.
Khi thân thể ta đã bình phục, nghe nói kẻ hạ đ/ộc ta chính là Hoàng hậu. Nguyên Tắc Hữu nổi trận lôi đình, hạ chỉ phế Hậu. Cùng lúc đó, đám sát thủ ám sát Nguyên Cảnh Túc cũng khai ra kẻ đứng sau là mẫu gia của Hoàng hậu.
Hoàng đế lập tức sắc phong Nguyên Cảnh Túc làm Thái t.ử. Vài ngày sau, Hoàng đế băng hà, Nguyên Cảnh Túc kế vị. Hắn tịch thu gia sản mẫu gia của Phế hậu, nhưng không dồn họ vào đường cùng, lại phong Nhị hoàng t.ử và Lục hoàng t.ử làm Thân vương, rời kinh đi tới đất phong.
Ta từng hỏi hắn tại sao, theo lẽ thường, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc mới giúp hắn ngồi vững ngai vàng.
Hắn cười đáp: "Hiện giờ Thiên mệnh đang quy thuận nhi thần, nhi thần chẳng sợ điều gì cả."
Ta: "..."
Khá khen cho tiểu t.ử này, thật sự coi mình là nam chính rồi sao!
Ngày ta được phong làm Thái hậu, ta dời sang cung Diên Thọ. Thanh Đại chải đầu cho ta, niềm vui sướng nơi chân mày khóe mắt chẳng thể giấu nổi: "Nương nương, năm đó Người thực sự là tuệ nhãn tinh anh mà!"
Ta: "..."
Thật ra, ta cũng chẳng biết trước được điều gì.
Đúng lúc này, từ ngoài cửa truyền đến tiếng thông báo: "Bệ hạ giá đáo——!"
Bên ngoài cửa cung đỏ thắm, Tân đế dáng người hiên ngang, ung dung bước tới. Trên gương mặt tuấn mỹ ấy hiện lên nụ cười, hắn quỳ xuống trước mặt ta, giọng nói cung kính: "Mẫu hậu, những năm qua, Người đã vất vả rồi."
Ta liếc mắt nhìn sang, khóe môi cũng theo đó mà v.út cao: "Mau mau bình thân."
Hắn nghe lời đứng dậy, bước đến sau lưng ta, cầm lấy một chiếc trâm hồng ngọc khéo léo cài lên tóc ta. Trong gương đồng, đôi mày hắn hiền hòa, cử chỉ đúng mực.
Ta mỉm cười, tâm trí bỗng nhiên trở nên hoạt bát, cố ý trêu chọc hắn: "Nhi t.ử ngoan, mau tìm cho Mẫu hậu vài tên diện thủ (nam sủng) tuấn tú đi!"
Gương mặt tuấn tú của hắn thoắt cái đen sầm lại. Nụ cười trên môi ta càng thêm rạng rỡ: "Ha ha ha ha——!"
Đối với ta mà nói, muôn vàn vinh quang cũng chẳng bằng những vụn vặt thường nhật mỗi sớm chiều. Quãng đời còn lại, chỉ toàn là hoan hỷ.
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ truyện khác do Én đã đăng trên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: CẨU BẠO QUÂN! ĐỪNG NGHE LÉN TIẾNG LÒNG CỦA TA NỮA!
Tác giả: An Thành Dĩ Nam
Xuyên thành sủng phi của bạo quân, mỗi ngày ta đều ở trong lòng âm thầm thống kê lại cốt truyện:【Nữ chính giả làm cung nữ để nằm vùng, cuối cùng sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tên bạo quân thối tha này, hắc hắc hắc!】
Bạo quân nhàn nhạt lên tiếng: "Ch/ém."
Ta: "Hả?"
【Uy Viễn Đại tướng quân đã đóng quân ngoài kinh thành rồi, ngai vàng của tên bạo quân thối này sắp giữ không xong rồi!!!】
Bạo quân khẽ nâng mí mắt: "Ch/ém."
Ta: "???"
【À đúng rồi, xuyên đến đây lâu như vậy, tên bạo quân thối này chưa từng thị tẩm ta, hay là hắn không được nhỉ?】
Bạo quân cười như không cười liếc mắt nhìn sang. Sau đó, hắn dùng hành động thực tế để diễn giải lại toàn bộ những "phế liệu vàng vọt" trong đầu vị đại đ/ộc giả là ta đây một lượt.
Ta: "???"
Tên bạo quân thối tha này! Đừng có nghe lén tiếng lòng của ta nữa!!!
1.
Xuyên đến Thế giới này đã hai tháng, ta trốn trong thâm cung, cửa lớn không ra cửa nhỏ không đi, nỗ lực hạ thấp sự tồn tại của bản thân. Nhưng rốt cuộc vẫn bị lật thẻ bài, đêm nay phải thị tẩm.
Ta mếu máo gương mặt đưa đám, nha hoàn Thúy Nhi lại vô cùng hưng phấn: "Chủ t.ử vào cung đã ba tháng, cuối cùng cũng được thị tẩm rồi. Đợi qua đêm nay, chủ t.ử liền có thể tấn phong vị phận!"
Ta gượng gạo nặn ra một nụ cười. Tấn phong vị phận? Giữ được mạng là tốt lắm rồi!
Trong quyển tiểu thuyết ta xuyên vào, vị Hoàng đế Đại Khải này chính là nam phụ bạo quân, g.i.ế.c người như ngóe, bạo ngược tà/n nh/ẫn, cuối cùng bị nam chính đoạt ngôi, kết cục vô cùng bi t.h.ả.m. Nghe nói hai tháng ta ở đây, hắn đã c.h.é.m đầu không biết bao nhiêu người...
2.
Lòng ta như tro tàn, bị l/ột sạch sành sanh, cuốn trong chăn gấm khiêng vào tẩm cung của bạo quân.
Bạo quân Kỳ Yến Giang vận long bào đen viền vàng, trước mặt quỳ một dãy cung nữ thái giám.
Ta nỗ lực ngọ ng/uậy thân mình, thò cái đầu ra, xuyên qua rèm châu nhìn về phía Kỳ Yến Giang.
Hắn khẽ nheo mắt, khóe môi để lộ một tia cười tà/n nh/ẫn: "Không nói? Vậy thì c.h.é.m."
Dứt lời, mấy tên thị vệ lôi một tên thái giám ra ngoài, bên ngoài nhanh ch.óng truyền đến tiếng thét t.h.ả.m thiết, sau đó rơi vào tĩnh lặng.
Những cung nhân còn lại r/un r/ẩy như cầy sấy. Ta ở trong chăn gấm ấm áp cũng run lên bần bật.
Trong cốt truyện nguyên tác, nữ chính vì giúp nam chính thành tựu đại nghiệp đã tiềm phục bên cạnh bạo quân, dần dần chiếm lấy trái tim hắn, cuối cùng tung ra một đò/n chí mạng. Tình hình hiện tại chính là mật thư nữ chính gửi cho nam chính bị phát hiện, bạo quân đang truy tìm kẻ nằm vùng.
Ta lại lấm la lấm lét thò đầu ra, ánh mắt lập tức khóa c.h.ặ.t vào bóng dáng trắng trẻo yểu điệu nhất trong đám cung nữ.
Nàng ta không giống những cung nữ khác, những người khác quỳ, nàng ta lại đứng bên cạnh bạo quân, lẳng lặng châm trà, trong mắt đ/è nén một luồng cảm xúc đ/au đớn.
Đó chính là nữ chính Thẩm Noãn. Ta không nhịn được cảm thán:【Không hổ là nữ chính nha! Mới vào cung ba tháng đã làm đến cung nữ thân cận rồi, Tiểu Trụ T.ử đến c.h.ế.t cũng không khai ra nàng ta, vì chuyện này mà nàng ta càng h/ận tên bạo quân thối tha kia hơn!】
【Đợi đến lúc nam chính soán ngôi thành công, nàng ta chính là người tự tay đ.â.m c.h.ế.t tên bạo quân thối để b/áo th/ù đó, hắc hắc hắc!】
【Tên bạo quân thối này cũng đáng đời! Mỗi ngày chỉ biết có c.h.é.m đầu với c.h.é.m đầu…】
Ta đang xuất thần suy nghĩ, Kỳ Yến Giang đột nhiên nghiêng đầu, ta không kịp đề phòng liền chạm phải đôi mắt lạnh lẽo sắc lẹm kia. Từ gáy đến xươ/ng c/ụt của ta bỗng chốc tê dại, nhắm nghiền mắt lại, giả vờ ngất xỉu. Đừng quan tâm ta, ta thật sự không muốn diễn vai Louis XVI đâu!
Giọng nói Kỳ Yến Giang nhàn nhạt: "Người đâu, c.h.é.m."
Ngay sau đó là sự hoảng lo/ạn không thể tin nổi của Thẩm Noãn: "Bệ hạ! Nô tỳ làm sai chuyện gì..."
Giọng của Thẩm Noãn bị kéo đi càng lúc càng xa, những người còn lại càng r/un r/ẩy dữ dội hơn.
Tào thái giám phất phất phất trần: "Giải tán hết đi!"
Trong tẩm điện yên tĩnh lại. Ta chỉ có thể nghe thấy nhịp tim như đ.á.n.h trống và tiếng bước chân trầm ổn uy lực kia. Cho đến khi, một bóng đen dừng lại trước giường.
3.
Tim ta suýt ngừng đ/ập. Ánh mắt lạnh lẽo đó rơi trên mặt ta. Ta nhắm nghiền mắt, trong lòng kinh hãi.
【Xong đời rồi! Tên bạo quân thối này bị làm sao vậy? Vừa lên sàn đã c.h.é.m nữ chính rồi!?】
【Chuyện này không đúng với cốt truyện nguyên tác nha! Nam chính mà biết nữ chính c.h.ế.t rồi, chẳng phải sẽ phát đi/ên sao!】
【Trọng điểm là cái đó hả!? Ta phải lo cho cái mạng mình trước đã! Tên bạo quân thối này sẽ không lập tức c.h.é.m ta luôn chứ!?】
… Cái chăn này quấn c.h.ặ.t quá, tay chân đều không cử động được, chẳng có chút sức phản kháng nào! Ta nhắm mắt, nhắm mãi rồi cơn buồn ngủ ập đến.
Trời sáng rồi. Ta gi/ật mình ngồi dậy trên giường, sờ sờ cổ mình. Thở phào một cái, cổ vẫn còn đây. Bên giường ló ra một cái đầu. Thúy Nhi chớp chớp đôi mắt lớn: "Chủ t.ử đêm qua mệt lắm sao?"
Ta quan sát xung quanh, lúc này mới phát hiện mình đang ở tẩm điện của chính mình.
"Nửa đêm chủ t.ử được khiêng về, thấy người ngủ say nên nô tì không gọi."
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook