Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Bảo bối của anh ơi, đây là thiết bị tập gym chứ có phải lò rèn sắt ngày xưa đâu, mình từ từ khoai khoai khoai được không em? Em cứ chơi bài kéo rầm rầm thế này là đang luyện cái lực gì thế hả? Lực bướng bỉnh à?"
Hạo Phàn vỗ vỗ vào mông Tô Vũ, ra hiệu cho cậu ra chỗ khác chơi: "Ngoan nào, tụi mình không tập cái này nữa, một lát nữa là luyện thành con tôm cong lưng luôn bây giờ, không cẩn thận lại làm đ/ứt luôn sợi chỉ tôm thì biết làm sao đây?"
Tô Vũ đỏ ửng cả vành tai, vốn dĩ đã đủ mất mặt rồi mà người đàn ông lại còn ăn nói khó nghe như thế nữa.
"Anh đừng có mà cười nhạo người ta, làm gì có ai tập gym mà làm đ/ứt chỉ tôm được chứ? Dây chằng của em có độ đàn hồi xịn sò lắm đó nha!" Nói xong, như để chứng minh mình không nói dối, mũi chân Tô Vũ trượt sang hai bên, ngay tại chỗ thực hiện một cú xoạc ngang góc chuẩn chỉnh.
Cằm khẽ nâng lên, trong ánh mắt toát lên một sự kiêu ngạo không coi ai ra gì. Tô Vũ nhướng mày khiêu khích người đàn ông: "Thế nào? Anh không làm được đúng không? Ngày nào cũng luyện mấy cái khối cơ bắp to đùng đoành đó thì có gì mà đắc ý chứ? Xời."
Hạo Phàn nhìn chằm chằm vào đôi chân trắng nõn thẳng tắp đang dạng ra một góc một trăm tám mươi độ dưới đất kia, ánh mắt dần trở nên u tối trầm mặc.
Tô Vũ hai tay chống đất chuẩn bị đứng dậy, kết quả mới đứng lên được một nửa đã bị người ta ấn bờ vai ngồi thụp trở lại.
"Bị b/ệnh à? Anh ấn em..." Tô Vũ đang tính phun vài câu m/ắng nhiếc anh, kết quả vừa ngẩng đầu lên chạm phải đôi mắt đen sâu hoắm như mực của Hạo Phàn, ngay lập tức tắt đài tắt tiếng luôn.
Sao lại cái bộ dạng này nữa rồi, cậu cũng đâu có làm cái gì quá đáng đâu chứ!
Trái tim kinh hãi rụt cổ lại, Tô Vũ nhích nhích mông, từng chút một lùi ra sau, đồng thời hướng về phía Hạo Phàn nở một nụ cười nịnh nọt đầy vẻ r/un r/ẩy: "Anh ơi, hay là em đi ra ngoài đây, cái phòng tập gym này... hơi ngột ngạt."
Thấy đã cách xa Hạo Phàn tầm ba mét rồi, Tô Vũ hít một hơi thật sâu, đột ngột bật người dậy, vắt chân lên cổ định chạy thục mạng ra ngoài.
Kết quả mới bước ra được một bước, cái vuốt chân còn chưa kịp chạm đất đã bị người ta ôm ngang eo giữ lại.
Thân hình Tô Vũ "vèo" một cái bị kéo lùi về sau, bị Hạo Phàn dùng một tay kẹp ch/ặt dưới nách, sải bước đi lên lầu.
"Anh ơi, anh còn chưa tắm rửa đâu đó, người đầy mồ hôi hám hôi rình hà, em không chịu đâu, anh buông em ra đi."
Hạo Phàn im lặng không nói một lời, đi thẳng một mạch lên phòng ngủ tầng ba, khóa trái cửa phòng lại rồi ném người lên chiếc giường lớn.
Tô Vũ vừa có được tự do liền muốn bỏ chạy, lại bị người đàn ông nắm lấy cổ chân kéo gi/ật trở lại. Hạo Phàn vươn tay véo véo cái mũi của cậu: "Anh đi tắm đây, em lo mà chuẩn bị cho tốt vào, đừng có mà nghĩ đến chuyện bỏ trốn, nghe rõ chưa?"
Nghe thấy lời này, Tô Vũ đờ người ra một lúc rồi vội vội vàng vàng gật đầu, vừa đẩy người về phía phòng tắm vừa dùng chất giọng ngoan ngoãn mềm mại bảo: "Biết rồi mà ông xã, anh mau đi tắm đi, em không chạy đâu mà sợ."
Hạo Phàn gật đầu bước vào phòng tắm. Ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng tắm khép lại, Tô Vũ liền nhẹ nhàng rón rén bước xuống giường.
Cái đồ đại ngốc, dễ gạt gh/ê nơi! Mới dụ khị vài câu là đã tin sái cổ rồi.
Chân mọc trên người cậu, cậu muốn chạy thì chạy thôi, đợi đến lúc người đàn ông tắm rửa xong đi ra thì cậu đã cao chạy xa bay mất tăm mất tích từ lâu rồi.
Tô Vũ kiễng gót chân chuẩn bị chuồn lẹ, thế nhưng mới bước ra ngoài chưa được hai bước, cánh cửa phòng tắm đột nhiên mở toang ra.
Hạo Phàn thực chất chẳng hề tắm rửa gì cả, lúc này đang đứng sừng sững ngay cửa phòng, nở nụ cười đầy ẩn ý nhìn chằm chằm vào cậu.
Biết ngay là vợ yêu nhà mình chẳng bao giờ ngoan ngoãn nghe lời như thế mà, một khi có biểu hiện bất thường là kiểu gì cũng có ý đồ đen tối, lần này chẳng phải bị anh bắt quả tang tại trận rồi sao?
8
11
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook