Lần Thứ Hai Chiếm Hữu Anh

Lần Thứ Hai Chiếm Hữu Anh

Chương 6

17/05/2026 11:54

Về sau, mỗi lần anh định mở miệng.

Đều bị tôi ép phải nuốt ngược lời trở vào.

“Nói một chữ là thêm mười lần.”

“Chẳng phải anh bảo chỉ làm không nói sao?”

10

Ngày hôm sau.

Gia đình tổ chức sinh nhật bù cho tôi.

Ba mẹ vì muốn bày tỏ áy náy nên lại tặng thêm cho tôi vài căn nhà cùng xe cộ.

Còn Hứa Dục…

Thì tặng lại cho tôi khu vui chơi mà lần trước chưa kịp trao.

Hồi nhỏ, ba mẹ bận.

Hứa Dục cũng bận.

Nhưng tôi không dám tìm ba mẹ, nên ngày nào cũng quấn lấy anh.

Năm nào sinh nhật, tôi cũng muốn đi công viên giải trí chơi.

Nhưng năm nào cũng thất hứa.

Đến ngày tôi trưởng thành.

Hứa Dục đã đem khu vui chơi do chính tay anh lên kế hoạch và thiết kế tặng cho tôi.

Sau này gia đình sa sút, phá sản, bị người ta đòi n/ợ khắp nơi.

Tôi b/án đi rất rất nhiều thứ.

Nhưng dù có chật vật tới đâu…

Tôi cũng chưa từng nỡ b/án khu vui chơi ấy.

Ngay cả chỉ nghĩ tới thôi.

Tôi cũng không cho phép bản thân mình làm vậy.

Bởi từng ngọn cỏ, từng công trình trong đó…

Đều do Hứa Dục tự tay thiết kế.

Tôi thật sự không nỡ.

Mỗi lần nghĩ tới kiếp trước.

Tim tôi lại nghẹn đến khó chịu.

Trong lúc ăn cơm cũng cứ thất thần mãi.

Ba tôi, mẹ tôi và Hứa Dục mỗi người đều tự tay làm cho tôi một món ăn.

Còn tôi thì ăn một cách lơ đãng.

Mãi cho tới khi mẹ đột nhiên hỏi:

“A Dục, cổ con bị gì vậy?”

“Đỏ cả một mảng luôn? Có người yêu rồi à?”

Nghe vậy tôi mới nhìn sang.

Lúc này mới phát hiện tối qua mình vô tình để lại dấu hôn trên cổ Hứa Dục.

Mẹ tôi là người từng trải.

Chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu mọi chuyện.

Hứa Dục theo bản năng nhìn tôi:

“Không có.”

“Con vô tình cọ trúng thôi.”

Mẹ tôi nghi hoặc nhìn cổ anh rất lâu:

“Thật à? Vậy nhớ chú ý chút.”

Thấy nguy cơ được giải trừ, anh lén thở phào nhẹ nhõm.

Còn tôi lại không kìm được mà nghĩ.

Nếu ba mẹ biết qu/an h/ệ giữa chúng tôi…

Họ sẽ có phản ứng thế nào nhỉ?

Mang theo tâm tư muốn trêu chọc anh.

Tôi cố ý dùng chân cọ lên bắp chân Hứa Dục dưới gầm bàn.

Ngay lập tức, cơ tay anh căng lên rõ rệt bằng mắt thường.

Gân xanh từ cánh tay dần kéo dài vào trong tay áo, biến mất khỏi tầm mắt nhưng lại khiến người ta không nhịn được mà liên tưởng.

Tôi đột nhiên nhớ tới phần bụng dưới của anh.

Có câu gì ấy nhỉ…

Cây lớn thì rễ cũng sâu.

Nghĩ vậy, lá gan tôi càng lúc càng lớn.

Trực tiếp gác chân lên đùi anh.

Nhìn khuôn mặt Hứa Dục càng lúc càng đỏ.

Ngay khi tôi định tiếp tục được nước lấn tới…

Đôi đũa trong tay mẹ tôi vô tình rơi xuống đất.

Bà định cúi xuống nhặt.

Hứa Dục lại bị dọa đến mức bật dậy ngay lập tức.

Làm cả nhà gi/ật nảy mình.

Mẹ tôi nhíu mày hỏi:

“Sao thế A Dục?”

“Không có gì ạ.”

Hứa Dục vội cúi xuống:

“Để con nhặt cho.”

Nhưng sau khi ngồi xổm xuống.

Điều đầu tiên anh nhìn thấy…

Là bàn chân trần của tôi đang giẫm trên nền đất.

Anh lặng lẽ xỏ dép vào cho tôi trước.

Tiện tay véo nhẹ bắp chân tôi một cái, ngầm cảnh cáo đừng tiếp tục quậy phá nữa.

Lúc này mới đứng lên:

“Đũa bẩn rồi, đổi đôi mới đi ạ.”

Quản gia lập tức đưa cho mẹ tôi một đôi đũa khác.

11

Bữa cơm này ăn mà ai nấy đều thấp thỏm.

Nhưng bầu không khí nhìn chung vẫn xem như hòa hợp.

Ăn xong.

Ba mẹ tôi lại không chịu ngồi yên.

Chuẩn bị trong đêm tiếp tục ra ngoài du lịch.

Tính tình Hứa Dục tốt hơn tôi nhiều.

Anh cười nói vui vẻ tiễn họ ra sân bay.

Còn tôi thì gi/ận dỗi không chịu đi.

Danh sách chương

5 chương
17/05/2026 11:56
0
17/05/2026 11:55
0
17/05/2026 11:54
0
17/05/2026 11:52
0
17/05/2026 11:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu