Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Người Yêu Kém Tuổi
- Chương 12
Lần đầu tiên bắt gặp Giang Dư An, là ở trường học.
Tôi đến dự lễ tốt nghiệp của Hoắc Hành, lúc đi ngang qua sân thể dục thì thấy có người đang đá/nh nhau.
Nói chính x/ác hơn, là một nhóm người xúm vào đá/nh một mình Giang Dư An.
Thân cô thế cô không địch lại số đông, nhưng cậu ấy lại mang trong mình một cỗ dũng khí đơn đ/ộc dâng trào.
Không hề van xin tha mạng, cậu ấy chỉ một mực đ/è tên học sinh cầm đầu xuống mà đ/ập.
Cứ giáng xuống từng cú đ/ấm một, cú nào cú nấy thấu th!t thấu xươ/ng.
"Đệt, mày mau buông tay ra cho ông!"
"Vãi vãi vãi, đại ca tè cả ra quần rồi, làm sao bây giờ?!"
Bó tay hết cách, có kẻ chó cùng dứt giậu, trực tiếp vơ lấy viên gạch lao đến định phang thẳng vào đầu cậu ấy.
Tôi liếc mắt ra hiệu cho vệ sĩ.
Viên gạch bị đ/á bay, lũ l/ưu ma/nh nhí cũng bị kh/ống ch/ế.
"Cậu không sao chứ?"
"Có cần tôi liên lạc với bố mẹ giúp cậu không?"
Giang Dư An nằm ngửa trên mặt đất với cơ thể rã rời không chút sức lực, chẳng nói chẳng rằng.
"Ha, cái đồ tạp chủng ở viện mồ côi, lấy đâu ra bố với mẹ chứ."
"Nếu không phải cắm đầu cắm cổ học ch*t bỏ cộng thêm giỏi giả vờ đáng thương, thì nó còn chẳng bò nổi vào cổng trường của chúng ta đâu."
"Mày là thằng nào, vậy mà dám giúp nó, mày có biết bố tao là ai không?"
Ngôi trường quý tộc, đứa trẻ mồ côi đậu vào bằng thành tích học tập.
Thảo nào lại bị người ta b/ắt n/ạt.
Ngoại trừ Hoắc Hành, tôi luôn đối xử lạnh nhạt với mọi người.
Thế nhưng ngày hôm đó lại rất kỳ lạ.
Không biết có phải do bộ mặt của đám công tử bột kia quá đỗi x/ấu xí.
Hay là do dáng vẻ rơi lệ trong c/âm lặng của Giang Dư An lúc này quá đối lập với bộ dạng ngoan đ/ộc ban nãy.
Vậy mà tôi lại rất muốn lo chuyện bao đồng này.
Chương 6:
Lúc hiệu trưởng hối hả chạy tới, đám phú nhị đại kia đang trần truồng nhảy cóc.
"Tạ tiên sinh, chuyện này là..."
"Học sinh của quý trường cả đức, trí, mỹ, lao đều không ra h/ồn, tôi đành phải bồi dưỡng môn thể dục cho chúng thôi."
Tôi mỉm cười với ông ấy.
"Chắc ngài sẽ không bận tâm đâu nhỉ?"
Hiệu trưởng không bận tâm, thậm chí còn gia nhập vào đội ngũ giám sát.
Cuối cùng, đợi đến khi bọn chúng đều co gi/ật ngã rạp xuống đất, tôi mới đưa Giang Dư An đi.
Sau này tôi có hỏi cậu ấy, tại sao chỉ nhắm vào một người mà đá/nh.
Cậu ấy nói trong tình huống không nắm chắc phần thắng, thà làm ngọc vỡ chứ không thẹn làm ngói lành, có ch*t cũng phải kéo theo một đứa ch*t chùm.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ đứa trẻ này đã chịu quá nhiều khổ đ/au, nên tính cách mới trở nên cực đoan như vậy.
Những năm nay ở bên cạnh tôi cơm no áo ấm, công việc lại đàng hoàng, trông có vẻ đã ôn hòa đi không ít.
Thật không ngờ...
Tôi nhìn chằm chằm vào lá đơn từ chức, tức đến bật cười.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook