Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Chính vì cô trùng sinh nên chúng ta mới biết được tin tức về tận thế, mới có thể kịp thời khởi động bộ máy quốc gia để ứng phó. Sự tồn tại của cô bản thân đã mang lại hy vọng cho hàng ngàn, hàng vạn người."
Trần Viện Viễn ngẩng khuôn mặt nhỏ đỏ hoe vì khóc lên, lắp bắp hỏi lại, "Thật... thật không?"
"Ừ."
Nhận được lời khẳng định nghiêm túc của tôi, cô ấy cuối cùng cũng không kìm được mà "òa" lên một tiếng khóc nức nở rồi nhào vào lòng tôi, "Lâm Khanh, gặp được chị thật sự tốt quá huhuuhu..."
15.
Một tháng sau, tận thế cực hàn mà Trần Viện Viễn nói thực sự đã giáng xuống.
Vấn đề đầu tiên của tận thế là môi trường. Nhiệt độ âm 70 độ C sẽ khiến 80% người dân thiệt mạng. Nhà nước đã công bố vị trí các hầm trú ẩn năm ngày trước, tuyên bố di tản toàn diện.
Mỗi hầm trú ẩn ngầm có quy mô hùng vĩ, tường được xây bằng vật liệu cách nhiệt cực dày, cách ly hoàn toàn không khí lạnh. Hầm trú ẩn được trang bị hệ thống kiểm soát nhiệt độ trung tâm, duy trì môi trường sống cơ bản cho người dân. Tất cả công dân xếp hàng trật tự đăng ký thông tin, chấp nhận phân bổ điều chỉnh, và nhận gói vật tư cơ bản. Trật tự và tiền tệ lưu thông mới được hình thành, mọi đóng góp sản xuất lao động và vật tư nộp lên đều được quy đổi thành điểm tích lũy.
Vấn đề thứ hai của tận thế là lương thực.
Trong điều kiện sinh tồn tàn khốc, số người c.h.ế.t đói hoặc thậm chí bị đ.á.n.h c.h.ế.t chỉ vì vài miếng ăn nhiều vô kể. Trong tháng cuối cùng, Nhà nước đã thống nhất điều phối các kho lương thực toàn quốc, khẩn cấp thu hoạch các loại cây lương thực ở mọi nơi. Lúa mì, đậu nành, ngô, khoai lang, khoai tây, lúa mạch…
Rau củ quả được xử lý sấy khô, chế biến thành gói dinh dưỡng tổng hợp rau củ quả. Các nhà máy chế biến lương thực sản xuất số lượng lớn bánh quy nén, thanh năng lượng, gói cơm, bánh mì, gia vị...
Heo, bò, dê, gà từ các trang trại chăn nuôi được đưa đến lò mổ để g.i.ế.c mổ, nuôi trồng thủy sản được xả nước thu hoạch. Tận thế cực hàn là một kho đông lạnh tự nhiên, có thể lưu trữ thịt tươi; ngoài ra còn được chế biến thành đồ hộp và thịt khô.
Các nhà máy chế biến vật tư cơ bản tăng cường dây chuyền sản xuất, tích trữ các nhu yếu phẩm như giấy vệ sinh với số lượng đủ dùng trong mười năm.
Về tài nguyên nước, mỗi hầm trú ẩn đều được xây dựng gần ng/uồn nước ngầm ổn định. Viện nghiên c/ứu đã cho ra mắt thiết bị lọc nước tiên tiến quy mô lớn, có thể đảm bảo 70% tài nguyên nước được tái chế tuần hoàn.
Vấn đề thứ ba của tận thế là sản xuất và thông tin liên lạc.
Tài nguyên luôn tiêu hao liên tục, phải có sản xuất mới không bị ngồi không ăn hết vốn.
Trước khi tận thế đến, Nhà nước đã phổ cập toàn diện công nghệ trồng trọt nhiệt độ thấp, và tích cực nghiên c/ứu ra các loại hạt giống chịu lạnh. Từng lô giống gia súc và giống thủy sản đã được bảo quản tốt và phân phát đi khắp nơi.
Sau khi dân số di cư, các hầm trú ẩn nhanh chóng tuyển dụng lao động, mở rộng cơ sở trồng trọt và chăn nuôi ngầm. Tất cả nhân tài kỹ thuật trên toàn quốc đều được triệu tập, cấp tốc chuyển hệ thống điện lực và thông tin liên lạc xuống lòng đất.
Quân đội sở hữu quyền kiểm soát vũ khí tuyệt đối, đóng quân tại các hầm trú ẩn, cơ quan Nhà nước vẫn vững như bàn thạch. Các ngành nghề dần dần đi vào sản xuất vận hành, trật tự trong tận thế vẫn ngăn nắp, đâu vào đấy.
Không ai biết tận thế sẽ kết thúc khi nào, nhưng ít nhất cuộc sống như thế này không quá tệ.
15.
Là người có đóng góp đặc biệt, ảnh hưởng đến vận mệnh của toàn Hoa Quốc, Trần Viện Viễn đã nhận được lệnh bảo vệ.
Gia đình họ Trần được sắp xếp đến hầm trú ẩn khác, nếu không có gì bất ngờ, họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa trong đời.
Một buổi tối yên bình, tĩnh lặng, tôi tan ca từ Phòng Tình báo Đặc biệt của Hầm trú ẩn Trung tâm.
Cánh cửa nhỏ nơi ở của tôi bị gõ, Trần Viện Viễn thò đầu thò cổ lén lút đi vào.
Cô ấy nháy mắt nháy mũi lấy vật tư từ không gian ra, rộng rãi bày biện cả một bàn đồ ăn, "Hôm nay chị đãi em ăn lẩu, sau này chúng ta sẽ ăn ngon mặc đẹp, sống một cuộc sống tươi đẹp!"
Vật tư của cô ấy không bị tịch thu, đó là sự cho phép từ cấp cao.
Tôi lấy chai Coca-Cola đã đổi bằng điểm tích lũy trong tủ ra, đặt lên bàn.
Mùi bơ bò thơm lừng lan tỏa khắp phòng, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt. Ăn được một lúc, Trần Viện Viễn bỗng bật cười, cười đến nửa chừng lại mắt rưng rưng ngẩng đầu nhìn tôi.
"Tận thế hình như đã đến, mà hình như cũng chưa đến."
Tôi nhấc đũa gắp một viên chả cá vào bát cô ấy, mỉm cười, "Là cô đã c/ứu họ, cô đã c/ứu tất cả mọi người."
Cô ấy đưa viên chả cá vào miệng, bị nước lẩu nóng bỏng làm cho nói không rõ lời, "Lâm Khanh, chị nói xem, tận thế... tận thế có kết thúc không?"
Tôi cúi đầu húp một ngụm súp nóng, mỉm cười, không trả lời.
Sẽ kết thúc.
Dân tộc đoàn kết này đã trải qua vô số khổ nạn, vẫn hiên ngang đứng vững, tin rằng ý chí bất diệt cuối cùng sẽ đón chào sự tái sinh.
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ tận thế khác do nhà Én đã up lên web MonkeyD nè:
DỊ NĂNG CỦA TÔI TRONG THỜI MẠT THẾ
Tác giả: Biệt Cảo Tiếu Liễu
Ngày tận thế, ai nấy đều thức tỉnh Dị năng. Có kẻ kh/ống ch/ế được nước, có người lại phun ra lửa. Còn Dị năng của tôi lại là - tước đoạt Dị năng của Trương Cường.
Đúng vậy, tôi chỉ có thể tước đoạt Dị năng của những kẻ mang cái tên Trương Cường.
Ba năm trôi qua, tôi chẳng những chưa gặp được một Trương Cường nào, mà còn vì Dị năng phế vật này mà bị người ta đ.á.n.h đ/ập, chèn ép, ứ/c hi*p.
Sau này, khi đang nhặt rác trong khu ổ chuột, tôi bất ngờ gặp lại cô bạn thân đang ăn xin.
Chúng tôi ôm nhau khóc nức nở.
Cô bạn than khóc t.h.ả.m thiết: "Tại sao Dị năng của người khác lại ngầu lòi đến thế, còn của mình chỉ có thể đổi tên người khác thành Trương Cường!"
Tôi c.h.ế.t lặng: "Cậu.. cậu vừa nói gì?"
1.
Kể từ khi tận thế bắt đầu, tôi sống bằng nghề nhặt rác ở khu ổ chuột. Ngày nào cũng chịu cảnh mưa gió dãi dầu, đói no thất thường, lại còn bị cư/ớp gi/ật liên miên.
Nhìn gã đàn ông mặt nhọn mồm khỉ cư/ớp đi miếng bánh mì vừa nhặt được, hai chân tôi như bị đổ chì, không thể động đậy.
Đó là Dị năng của hắn ta.
Gã đàn ông đ/á tôi ngã lăn quay, cười ha hả: "Cái thời buổi này mà vẫn còn cái loại phế vật chưa thức tỉnh Dị năng sao! Mày sống đến giờ bằng cách nào vậy?"
Lời định phản bác đã đến cửa miệng, tôi lại nuốt ngược vào trong. Lập tức lồm cồm bò dậy, nở nụ cười xu nịnh: "Dị năng của đại ca thật sự quá lợi hại, phải xưng hô với đại ca thế nào ạ? Sau này tôi mà tìm được đồ tốt nhất định sẽ để dành cho đại ca."
"Coi như mày thức thời, sau này có đồ tốt thì mang đến phía sau tiệm th/uốc. Nghe cho rõ đây, ông đây tên là Trương, Cường..."
Mắt tôi trợn tròn.
"... Cường."
Trương Cường Cường...
Sau khi tên sát nhân trời đ.á.n.h Trương Cường Cường đi khỏi, tôi không kìm được nước mắt.
Sau ngày tận thế, động thực vật biến dị, loài người sống sót đều đã thức tỉnh Dị năng. Từ đó, thứ bậc xã hội bắt đầu được sắp xếp lại dựa trên sức mạnh Dị năng.
Có những Dị năng nghịch thiên như điều khiển nước, tạo lửa; cũng có những Dị năng bình thường như sao chép, di chuyển đồ vật từ xa. Còn Dị năng của tôi lại là - tước đoạt Dị năng của Trương Cường.
Đúng vậy, tôi chỉ có thể tước đoạt Dị năng của những kẻ mang cái tên Trương Cường.
Ba năm đã trôi qua, tôi lại không hề gặp được một Trương Cường nào. Vừa nãy là lần tôi tiến gần đến thành công nhất, nhưng cái quái q/uỷ gì mà lại là Trương Cường Cường cơ chứ!
Cái Dị năng phế thải này của tôi thì có ích lợi gì giữa ngày tận thế chứ!
Trước tận thế, ít ra tôi còn là một nhân viên văn phòng ở thành phố lớn, giờ thì ai cũng có thể đạp lên đầu tôi. Không biết tôi còn có thể sống sót bao lâu trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này nữa.
Tôi vừa c.h.ử.i thề vừa chuẩn bị quay về cái trạm rác bốn bề lộng gió kia. Vừa ra khỏi hẻm, tôi thấy túi đồ của ai đó bị rá/ch một lỗ, làm rơi ra một gói bánh quy nén.
Mắt tôi sáng rực, lao tới. Vừa chạm vào gói bánh, đột nhiên có người xông đến, tóm lấy đầu còn lại.
Cả hai chúng tôi đều không chịu buông tay.
Đối phương bỗng nhiên gào lên một tiếng: "Cô làm ơn làm phúc đi! Tôi đã nhịn đói năm ngày rồi, tôi sắp c.h.ế.t đói rồi!"
Giọng nói này...
Tôi nhìn kỹ, người trước mặt tóc tai bù xù, mặt mày vàng vọt, g/ầy trơ xươ/ng, toàn thân bốc mùi hôi thối này chẳng phải là cô bạn thân Anna đã mất liên lạc bấy lâu nay sao?
"Anna!"
Cô ấy nhìn tôi, cũng trợn tròn mắt: "Trần Kiều!"
Hai đứa lập tức ôm nhau khóc nức nở.
"Cậu đi đâu vậy? Mình tìm khắp nơi mà không có tin tức gì của Cậu!"
"Mình bị một đám người bắt đi làm vật thí nghiệm, họ chê Dị năng của mình vô dụng nên mới vứt mình ra." Anna vừa ăn bánh quy nén vừa kể lại những chuyện đã xảy ra trong mấy năm nay.
Thì ra, không lâu sau khi tận thế bắt đầu, đã có các tổ chức nghiên c/ứu Dị năng, b/ắt c/óc một số người ngẫu nhiên. Nhưng Dị năng của Anna quá phế, họ thấy chẳng có giá trị nghiên c/ứu gì nên mới thả cô ấy đi.
Chuyện này tôi không tin lắm. Dù phế thì có phế bằng tôi không?
Tôi sống lay lắt đến giờ còn chưa từng thấy ai phế hơn mình.
Tôi chân thành an ủi: "Đừng nói thế, Dị năng của cậu dù phế cũng không thể phế hơn mình được."
Cô ấy quả quyết phản bác: "Chuyện này không thể nào!"
"Cậu tin mình đi."
"Không, mình mới là đồ phế vật thực sự!"
Hai đứa tôi vẫn đang tranh cãi xem ai phế nhất, một đứa trẻ bên đường bỗng nhiên bay ngang qua.
Đúng vậy, đó là Dị năng bay lượn của nó.
Anna hoàn toàn sụp đổ, cô ấy vừa khóc thút thít, vừa nước mũi nước mắt giàn giụa, vụn bánh quy trong miệng b.ắ.n tung tóe: "Tại sao chứ? Tại sao Dị năng của người khác lại ngầu lòi đến thế, còn của mình chỉ có thể đổi tên người khác thành Trương Cường chứ?"
Bàn tay tôi đang vỗ lưng cô ấy bỗng khựng lại. Toàn thân tôi đứng đơ ra: "Cậu... cậu vừa nói gì!"
2.
Anna vẫn đang gào khóc: "Một con ch.ó còn biết trông nhà giữ cửa, mình đổi tên người khác thì có sức sát thương gì chứ! Sát thương người ta vì quá... quê mùa à?"
Cô ấy đang khóc bỗng nhiên chợt nhớ ra điều gì, quay đầu lại nhìn tôi với vẻ mặt đầy mong đợi, "Cậu nói Dị năng của cậu còn phế hơn, Dị năng của cậu là gì?"
Tôi cảm thấy toàn bộ huyết quản trong cơ thể mình đang sôi lên sùng sục. R/un r/ẩy nắm c.h.ặ.t t.a.y Anna, tôi xúc động đến mức rơi nước mắt: "Trước ngày hôm nay, Dị năng của hai ta chẳng đáng một xu, nhưng sau ngày hôm nay, chúng ta sẽ vô địch thiên hạ!"
Anna nhìn tôi rồi bật khóc: "Mình vừa mới tìm được cậu, sao cậu lại hóa đi/ên rồi?"
Mãi đến khi nghe tôi giải thích xong. Cô ấy liên tục thốt lên mấy tiếng "Ối trời ơi! Cậu có thể tước đoạt Dị năng của bất kỳ ai tên là Trương Cường á? Có điều kiện kích hoạt không?"
Tôi nghẹn lại. Bởi vì tôi chưa bao giờ sử dụng Dị năng này.
Anna không nói, suýt nữa tôi quên mất còn có điều kiện kích hoạt.
"Có." Vẻ mặt tôi có chút phức tạp: "Chỉ cần Trương Cường đ.á.n.h mình, Dị năng của hắn sẽ là của mình. Còn điều kiện kích hoạt của cậu là gì?"
Vẻ mặt Anna y hệt tôi. Cô ấy gãi gãi đầu: "Mình phải đ.á.n.h người, và còn phải hô khẩu hiệu."
Nghiên c/ứu một hồi, hai đứa quyết định thử một lần.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook