5.
Tôi ngồi trên ghế cao, húp mì trong khi nhìn Trì Dương chuẩn bị đồ ăn cho Hoa Cường.
Bông cải xanh, cá hồi, bí đỏ, thịt bò, dâu tây.
Tôi nhìn bát của Hoa Cường, rồi nhìn lại bát của mình.
Xúc xích Vương Trung Vương trong miệng tôi, nó chẳng còn ngon nữa.
Hoa Cường ngẩng đầu nhìn tôi, trong ánh mắt nó có ba phần lạnh lùng, ba phần giễu cợt và bốn phần hờ hững.
Đáng gh/ét, nó diễn tròn vai rồi.
Lưu Quyên ngồi ngay ngắn bên cạnh Hoa Cường, nhìn nó ăn, cái đầu nhỏ cứ lắc qua lắc lại.
Cuối cùng, nó ngẩng đầu nhìn tôi, trong ánh mắt có sự không hiểu, oán gi/ận, và ba phần chân thành bị tổn thương.
Quyên à, nghe mẹ giải thích nào.
…
Trì Dương đút cho Hoa Cường ăn xong, rửa tay rồi ngồi xuống bàn.
Tôi tiếp tục húp mì.
“Hôm nay sao rồi? Hoa Cường có gây phiền phức gì không?”
Tôi nghĩ đến chiếc áo len trong máy giặt, con gấu dâu tây ngoài ban công và ánh mắt đầy oán trách của Lưu Quyên.
“Hay là, chúng ta cứ dùng tiền giải quyết đi?”
Trì Dương: “Cô nghĩ đẹp quá nhỉ.”
Hứ.
Xem ra không thương lượng được.
Tôi ỉu xìu, đột nhiên nghe thấy một tiếng “gruuu….” rõ ràng.
Trì Dương x/ấu hổ nhìn đi chỗ khác.
Tôi tặc lưỡi: “Anh cho Hoa Cường ăn nhiều như thế, mà không giữ lại cho mình miếng nào à?”
Anh ngại ngùng gãi mũi: “Lúc nãy không thấy đói.”
Tôi liếc nhìn nồi mì còn sót lại, nghĩ bụng ngay cả khi tôi có thức ăn, chắc anh cũng chẳng để ý đến đâu.
Nhưng tôi vẫn lịch sự hỏi: “Hay là anh ăn chút mì không?”
Ai ngờ anh gật đầu cái rụp, rồi nhìn vào đáy nồi bảo hình như không đủ.
Hả?
Anh đúng là chẳng khách sáo chút nào.
Thế là tôi ăn xong bát của mình, chẳng vui vẻ gì mà phải nấu thêm một nồi mì nữa cho anh.
Khi đang nấu mì, tôi bỗng nảy ra ý tưởng, bỏ thêm vào hai cây xúc xích Vương Trung Vương.
Ai ngờ anh ăn rất ngon, còn uống sạch phần nước súp trong nồi.
Được rồi, anh còn dễ nuôi hơn con chó nhà anh nữa.
Ăn xong, anh tự nguyện đi rửa bát đũa, điều này nằm ngoài dự đoán của tôi.
Lưu Quyên rón rén tiến lại gần tôi, tôi bảo nó: “Quyên, lại đây mẹ ôm cái nào~”
Ai ngờ nó lướt qua tôi, thân mật áp sát vào Trì Dương.
…
Đồ phản bội! Đồ ăn cháo đ/á bát! Đứa nào có thức ăn thì nó theo!
Trì Dương bị Lưu Quyên cọ làm nhột, vừa rửa bát vừa né qua né lại.
Không chịu được nữa, anh quay lại nhìn tôi đầy bất lực: “Nó muốn gì vậy?”
Tôi tức gi/ận nói: “Nó muốn ăn dâu tây và bông cải xanh của anh.”
“Ồ… Vậy thì sau này tôi cũng sẽ mang phần cho nó.”
Hả??
Hay là tôi cũng đến cọ cọ anh một chút nhỉ?
Lưu Quyên đạt được ước nguyện, vui vẻ tung tăng chạy đi, lúc chạy ngang qua tôi, nó còn chẳng thèm liếc mắt nhìn.
He…tui…!
Đồ vô ơn!
Bình luận
Bình luận Facebook