Bất chợt tôi nhắm mắt lại, cảm nhận một chút.
Quả nhiên, trên chiếc giường trong nhà, lão Vương đã không còn hơi thở, ngay cả h/ồn phách cũng không còn ở nhân gian.
Tôi đột nhiên mở bừng mắt:
"Cô gi*t người rồi?!"
Cao Nhạn bật cười khanh khách, đôi mắt đỏ ngầu:
"Phải, con trai tôi ch*t rồi, tôi cũng ch*t rồi, hắn dựa vào cái gì mà được sống?"
Tôi cảm thấy lạnh sống lưng, không kìm được mà rít lên:
"Gi*t người là trọng tội! Cô chỉ cần ở thành Vo/ng Tử chịu ph/ạt vài năm, tôi có thể làm phép giúp cô siêu độ, để cô đầu th/ai chuyển kiếp! Cô đã đồng ý từ trước rồi mà!"
Bình luận
Bình luận Facebook