Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi dường như đã quấy rối Kỷ Tư Viễn.
Ý thức được chuyện này, nửa đêm tôi bật dậy khỏi giường.
Tôi vốn dĩ uống ngàn chén không say, lúc hôn anh ấy, đầu óc vẫn tỉnh táo.
Tôi quyết định xuống lầu uống ly nước lạnh cho dịu bớt.
Nhưng không ngờ trong phòng khách đã có người ngồi sẵn.
Ai hiểu nổi cảm giác nửa đêm đen thui bỗng thấy bóng người đâu?
Tôi thét lên.
Phía trước vang lên giọng Kỷ Tư Viễn đầy bất lực: "Là tôi đây."
Tôi sờ lên ng/ực trái, tim đ/ập càng lúc càng nhanh.
Là anh thì tôi càng sợ hơn.
Người này nửa đêm không ngủ ngồi đây làm gì?
Chẳng lẽ đang tính chuyện c/ắt lương tôi?
Tim tôi đã lạnh nửa phần.
"Cho tôi lời giải thích." Một lúc sau, anh trầm giọng.
Tôi bóp ch/ặt vạt áo: "Giải thích gì cơ chứ?"
Ánh mắt anh u uất: "Em không hài lòng điểm nào mà phải đi tìm bọn họ?"
Anh hừ lạnh: "Thích nghe chúng gọi em bằng chị lắm hả?"
Tôi im lặng.
Anh lại hỏi: "So với tôi thì sao? Giọng chúng hay hơn tôi, hay body đẹp hơn tôi, hoặc là... tiền nhiều hơn tôi?"
Không khí q/uỷ dị này... Kỷ Tư Viễn đừng bảo bị tà nhập...
Tôi nghĩ giờ phải tự phong ấn mình trong qu/an t/ài mới được.
Tôi r/un r/ẩy: "Trong lòng em, không ai sánh bằng anh."
Ai mà trả lương cho em trăm triệu mỗi tháng chứ?
Nghe vậy, Kỷ Tư Viễn hài lòng.
Anh vẫy tay: "Em đi ngủ đi."
Tôi ba chân bốn cẳng chạy mất dép.
Chương 7
Chương 18
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook