Thần Đạo Đan Tôn

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1844: So ai chọc tức người?

05/03/2025 19:16

Lăng Hàn cười nói:

- Ta muốn tham gia Đinh gia nhưng phải xem người ta có chịu nhận không?

Câu này là sao?

Mạo Đại thấy lạ.

Người ta đã mở tổ miếu, hôm nay viết tên của người vào gia phổ chẳng lẽ có giả? Khi ngươi đã đóng dấu tên Đinh gia, thành người của Đinh gia thì mặc kệ Đinh gia làm gì ngươi ai cũng đừng mong khuyên can.

Không có lập trường.

Lăng Hàn an ủi Mạo Đại:

- Xin đại nhân yên tâm, ta hiểu rất rõ.

Mạo Đại nhìn Lăng Hàn chăm chú, gật đầu, gã quyết định hôm nay sẽ làm một khách xem.

Đoàn gia, Long gia có lão tổ Trảm Trần chạy lại khuyên Lăng Hàn lần cuối. Khi nghi thức bắt đầu thì ván đã đóng thuyền.

Có tiểu bối Đinh gia nghênh đón, biểu tình cực kỳ cung kính nói:

- Hàn thiếu gia!

Bây giờ Lăng Hàn chưa chính thức vào Đinh gia, bọn họ nên làm bộ dạng chút, sau này ra sao thì không biết. Có lẽ người Đinh gia sẽ bỏ qua hiềm khích lúc trước, xem Lăng Hàn là hy vọng, bồi dưỡng hắn, hoặc trừ khử hắn. Đây là việc nhà của Đinh gia, không liên quan người ngoài.

Lăng Hàn gật đầu, hắn không nói gì, hắn không có chút hảo cảm với Đinh gia nên lười nói nhiều.

Người đó biểu tình tự nhiên nói:

- Đã đến giờ, mời Hàn thiếu gia đi theo ta.

Người đó dẫn Lăng Hàn vào cửa, chờ chút sẽ vào tổ miếu. Đây là nghi thức trang nghiêm nên Lăng Hàn phải chuẩn bị đàng hoàng, không kịp trai giới nhưng cũng nên tắm rửa thơm tho.

Đám người xem lễ thì có người Đinh gia khác hướng dẫn đi tổ miếu trước.

Vốn một Sáng Thế cảnh nho nhỏ tham gia vào Đinh gia nói sao cũng sẽ không kinh động lão tổ Trảm Trần, nhưng ai kêu Lăng Hàn quá xuất sắc. Một trận chiến đấu ngang tay với thánh tử Hắc Nguyệt giáo, trận chiến sau đó càng lật trời.

Nên không chỉ lão tổ Đinh gia ra tay, Đoạn, Long gia cũng có đại nhân vật đến. Mạo Đại cũng tới, gã có thể nói là cao thủ đệ nhất dưới Tứ Trảm, rất nặng ký.

Lăng Hàn đi theo tiểu bối Đinh gia đến một biệt viện, tắm rửa. Trong phòng đ/ốt đàn hương, thanh tâm tịnh thần.

Nửa canh giờ sau, Lăng Hàn thay áo mới, mở cửa ra.

Không ngờ Đinh Khiếu Trần đứng chờ sẵn ngoài cửa.

- Lăng Hàn!

Đinh Khiếu Trần nghiến răng, bộ dạng ước gì nuốt sống Lăng Hàn:

- Ngươi lừa được người khác nhưng không thể gạt ta, chắc chắn ngươi không có ý tốt!

Lăng Hàn cười nói:

- Cứ tưởng ngươi óc heo ai ngờ còn chút n/ão.

- Nhưng lần này ngươi tính sai!

Đinh Khiếu Trần lạnh lùng nói:

- Ngươi vào Đinh gia ta, sống là người của Đinh gia, ch*t là q/uỷ của Đinh gia. Gia tộc muốn ngươi sống thì ngươi có thể sống, gia tộc muốn ngươi ch*t... ngươi phải ch*t!

Lăng Hàn cười hỏi:

- Ngươi đang hù ta?

- Từ lúc ngươi bước vào Đinh gia một bước thì vận mệnh của ngươi đã định sẵn!

Đinh Khiếu Trần hầm hừ:

- Giờ ngươi không thể quay đầu nữa rồi!

Vẻ mặt Lăng Hàn bình tĩnh nói:

- Không không không, ngươi đừng hiểu lầm, ta còn chưa vào Đinh gia, chờ chút nữa... ha ha, sợ là Đinh gia các ngươi không đồng ý thu nhận ta.

Đinh Khiếu Trần không cho là đúng:

- Ngươi chỉ là Sáng Thế cảnh nho nhỏ, có thể gây ra bọt nước gì?

Lăng Hàn thở dài lắc đầu nói:

- Mới khen ngươi có chút n/ão thật là coi trọng ngươi, dung lượng n/ão quá nhỏ, nhỏ còn hơn con gián.

Đinh Khiếu Trần trợn to mắt quát:

- Ngươi!

Lăng Hàn hỏi:

- Như thế nào, muốn đ/á/nh nhau sao?

Đinh Khiếu Trần ngẹn lại lửa gi/ận, gã không cứng rắn trước mặt Lăng Hàn nổi. Đánh? Ăn hành thì đúng hơn.

Đinh Khiếu Trần vung tay áo xoay người đi:

- Theo ta, nên đi tổ miếu bái tế tiên tổ!

Đinh Khiếu Trần đi vài bước chợt ngừng, vì Lăng Hàn không đi theo.

Đinh Khiếu Trần bực mình thúc giục:

- Mau đi đi!

- Ngươi kêu đi ta liền đi thì mất mặt ch*t.

Lăng Hàn không đi ngược lại ngồi xuống:

- Ngươi rống tiếp đi, dù sao ta không gấp.

Ngươi không gấp nhưng ta thì có!

Đinh Khiếu Trần xanh mặt, gã rất h/ận Lăng Hàn nên xin làm công việc này, muốn thừa dịp móc hắn vài câu. Chẳng ngờ Lăng Hàn không bị chọc tức ngược lại gã nổi kh/ùng. Lỡ đến muộn tuy Lăng Hàn không được yên thân nhưng gã cũng chẳng sướng hơn gì. Có chút chuyện cũng không làm tốt, gã sẽ để lại ấn tượng x/ấu thế nào trong lòng đại nhân vật trong gia tộc?

Đinh Khiếu Trần không chịu c/ầu x/in Lăng Hàn, gã chọn hăm dọa:

- Lăng Hàn, ngươi đừng tự hại mình!

Lăng Hàn liếc Lăng Hàn, vẻ mặt trào phúng.

Cái liếc mắt kh/inh thường đó làm Đinh Khiếu Trần suýt nổi đi/ên. Quá coi rẻ người, như thể ở trong mắt Lăng Hàn thì Đinh Khiếu Trần không phải con người mà là đống phân, kh/inh thường xem lần thứ hai.

Đinh Khiếu Trần cao giọng quát:

- Lăng Hàn!

Lăng Hàn gác chéo chân, ngoáy lỗ tai:

- Sủa nữa là ta đ/á/nh bây giờ.

Còn câu nào có u/y hi*p hơn câu này không?

Đinh Khiếu Trần bình tĩnh hỏi:

- Lăng Hàn, rốt cuộc ngươi muốn sao mới chịu đi?

Lăng Hàn mỉm cười nói:

- Ta cảm thấy lời ngươi vừa nói rất tổn thương người, tâm h/ồn bị ám ảnh nên đột nhiên không muốn nhúc nhích.

Bà nội ngươi, mới rồi là ai chọc tức ai?

Đinh Khiếu Trần không dám lớn tiếng, nói:

- Được rồi, ta xin lỗi!

Lăng Hàn lắc đầu nói:

- Không chút thành ý.

Muốn sao mới tính là có thành ý?

Đinh Khiếu Trần cắn răng nói:

- Xin lỗi, vừa rồi nói vớ vẩn, xin ngươi người lớn rộng lượng đừng chấp nhặt với ta.

Lăng Hàn lắc đầu nói:

- Tính của ta rất nhỏ nhen.

Đệt!

Đinh Khiếu Trần ít khi thất thố nhưng ở trước mặt Lăng Hàn thì gã từng giya biến thành chó đen chỉ muốn cắn người.

Đinh Khiếu Trần oán h/ận nhìn Lăng Hàn một lúc, khom người cúi đầu nói:

- Xin lỗi!

- Ngươi làm sai cái gì?

Lăng Hàn cười nói:

- Tuy ngươi nói chuyện làm người tổn thương nhưng ta cảm thấy khá đúng. Ài, làm người phải uy vũ không thể khuất phục. Lần này ngươi khom người, không có cốt khí gì hết.

Mặt Đinh Khiếu Trần xanh như tàu lá chuối, lỗ mũi phun lửa, gã muốn gi*t người.

Lăng Hàn đứng dậy nói:

- Còn đứng đó làm chi, đi mau lên, bỏ lỡ giờ lành ngươi có ngáh nổi trách nhiệm không?

Câu này làm Đinh Khiếu Trần xẹp lửa gi/ận, gã ngoan ngoãn đi đằng trước dẫn đường. Trước khi Lăng Hàn chưa bái vào Đinh gia thì Đinh Khiếu Trần nhất định phải chiều ý hắn.

Đinh Khiếu Trần rất muốn t/át tai mình, muốn thị uy với Lăng Hàn cũng đừng sốt ruột vào hôm nay chứ, thật là tự nâng đ/á đ/ập trúng chân mình.

Lăng Hàn đi theo Đinh Khiếu Trần, một đường đi về phía Tổ miếu.

Đinh gia rất lớn, chỉ cần ngẫm lại bên trong gia tộc bọn họ có một ngọn núi nguy nga trong mây cũng biết đây không phải là một gia tộc nhỏ, so với Thành thị Cổ Giới còn lớn hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu