Tôi và ba người bạn cùng phòng cùng ăn cùng ngủ, nhưng có người nói với tôi rằng, một người trong số họ đã ch*t.

Nếu như không sớm tìm ra người ch*t đó...

Tất cả mọi người đều sẽ bị nuốt chửng.

___

“Hương Hương, cái này đẹp không?”

Trong cửa hàng trang sức, Chu Dĩnh cầm một đôi hoa tai lên ướm thử.

Tôi đáp: “Đẹp lắm.”

Phạm Tiểu Tuyết cầm dây chuyền lên: “Sợi dây chuyền này rất hợp với cậu đấy Hương Hương.”

Lý Khanh sờ cằm lắc đầu: “Ừmmmm... không đẹp lắm, Hương Hương hợp với mấy đồ đáng yêu hơn cơ, cái này của cậu theo phong cách thục nữ quá.”

Tôi cố ý giả vờ tức gi/ận trừng mắt với cô ấy: “Lẽ nào tớ không phải thục nữ sao?”

Tất cả mọi người đều bật cười.

Tôi tên là Thuế Hương, là con gái út của gia tộc thông linh sư ở Tây Nam, hiện giờ đang là sinh viên đại học năm nhất.

Tôi là người có linh cảm mạnh nhất, nhưng do vẫn luôn chống đối việc học pháp nên hiện giờ chỉ là một tên gà mờ trong các thông linh sư mà thôi.

Thế nhưng tôi không buồn chút nào hết, bởi vì tôi muốn trải qua cuộc sống bình thường, không muốn phải kế thừa khả năng của gia tộc.

Chu Dĩnh, Phạm Tiểu Tuyết, Lý Khánh là bạn cùng phòng của tôi, trước đây chúng tôi đã từng xảy ra chuyện không vui, nhưng sau này đã hòa giải hết những chuyện không vui lúc trước, giờ đã trở thành bạn rất thân của nhau.

Đi dạo phố, ăn cơm, uống trà sữa, chiều tối chúng tôi cùng nhau hát ca, ôm vai bá cổ trở về kí túc xá.

Chu Dĩnh đột nhiên nháy mắt ra hiệu với tôi: “Hương Hương, bạn trai cậu tới rồi kìa.”

Anh ấy là thiên tài mạnh nhất trong các thông linh sư thế hệ trẻ của nhà họ Lục.

Cũng là chồng chưa cưới trên danh nghĩa của tôi.

Trong ánh chiều tà, chàng thanh niên mặc áo sơ mi trắng, mặt trắng như sứ, hòa với mái tóc đen cùng đôi mắt đen, tựa như một bức tranh tuyệt đẹp.

Ba người bọn Chu Dĩnh cười hí hửng rồi chạy đi, để lại tôi và Lục Thành Tuyết ở riêng với nhau.

"Anh đến làm gì vậy?” Nhịp tim tôi đ/ập càng nhanh, cố ý lớn tiếng hỏi.

Lục Thành Tuyết dừng bước: "Hương Hương, trong nhà có chút chuyện, anh phải quay về.”

Tôi à một tiếng: "Anh phải đi sao?”

"Ừm.” Lục Thành Tuyết gật đầu.

Trong chớp mắt, bất ngờ là tôi lại cảm thấy có hơi mất mát.

Trước khi sắp đi, Lục Thành Tuyết nói: "Phải rồi, quên nói với em.”

Tôi ngẩng đầu thắc mắc nhìn anh ấy.

Lục Thành Tuyết ghé sát tai tôi đ/è thấp giọng nói: "Ba người bạn kia của em có một người đã ch*t rồi. Hương Hương, em lại đụng phải q/uỷ rồi.”

Danh sách chương

3 chương
04/12/2023 17:06
0
04/12/2023 17:47
0
04/12/2023 17:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận