Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Đồng Niên
- Cẩm Lý Xung Hỷ
- Chương 5: Đồng sàng
Tôi đã nghe thấy ông nội bảo người làm đi tìm tôi, còn ông lại cùng ông bạn già của mình uống trà gần hồ. Tôi cũng lắng tai nghe hai người nói chuyện.
“Sao vậy, lão Hoắc ông muốn giới thiệu cho tôi biết ai sao?”
“Đơn nhiên là cháu dâu yêu quý của tôi rồi, tôi nói nhé lão Quý, chuẩn bị mà ăn đám cưới cháu tôi đi”
Ông nội cười rất là vui vẻ, sợ ông bạn mình không tin còn vội vàng bảo người làm tìm tôi nhanh lên. Thực ra người hầu đã đi tìm từ trong nhà ra ngoài sân cũng chẳng thấy tôi đâu cả. Họ đang sốt vó kia kìa, tôi biết chớ, nhưng mà thôi. Thế là tôi đành nhanh bơi đến bên kia bờ hồ, lặng lẽ nhảy ra khỏi hồ rồi biến hóa lại. Tôi chạy nhanh vòng ra trước biệt thự, giả vờ như vô tình thấy anh làm vườn. Người hầu cuối cùng đã tìm thấy tôi cũng thở phào rồi dẫn tôi đi gặp ông nội.
“Ây ây, giới thiệu với ông, cháu dâu tôi, Lý Ngưng. Đây là bạn ông, con gọi ông nội Quý là được”
Thấy tôi vừa tới, ông liền kéo tay thân thiết giới thiệu tôi với bạn mình. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên đến có thể nhét quả trứng gà vào của bạn ông, tôi chắc ông ấy nghĩ tai mình đang nghe lời nói đùa. Chứng minh cho suy nghĩ của tôi, ông nội Hoắc nói tiếp.
“Đừng có làm vẻ mặt đó. Tôi không phân biệt nam nữ, Lý Ngưng thằng bé rất tốt”
“Chào cháu, lần đầu gặp mặt, không có gì tặng cả, ông cho cháu cái này nhé, giữ mà dùng”
Bạn cũng ông nội Hoặc cũng thu lại vẻ mặt của mình, chấp nhận sự thật rất nhanh. Còn lấy từ trong ví cho tôi một cái thẻ chữ nhật có màu vàng rất đẹp. Tôi thích màu vàng lắm, nhận luôn, ngọt ngào cám ơn ông ấy.
“Cám ơn ông nội Quý”
Chắc ông lão rất ít khi được con cháu làm nũng, nghe tôi gọi ngọt như thế cũng cười khà khà nói ba chữ tốt. Tôi còn ngồi cùng hai ông đ/á/nh vài ván cờ nữa. Dù gì cũng là yêu tinh 800 tuổi, những lúc buồn chán, lão trụ trì năm đó cũng dạy tôi đ/á/nh không ít. Thấy hai ông cứ thua mãi, tôi cũng ngại, thế là giả bộ thua kết thúc ván rồi nhanh nhẹn kéo hai ông vào nhà dùng bữa tối.
Bữa tôi chưa có, nên tôi và hai ông chỉ có thể ăn nhẹ vài thứ. Rất nhanh đã nghe tiếng xe chạy vào trong sân, ông nội Hoắc cũng vỗ vai tôi, bảo tôi ra đón Hoắc Thần. Biết chồng mình về, tôi cũng vui vẻ đặt miếng táo xuống mà chạy ào ra cửa.
“Thần Thần, anh về rồi”
Tôi vui vẻ chạy đến bên xe lăng của anh, ngồi xổm xuống, đặt hai tay lên bắp đùi ảnh, cười vô cùng rạng rỡ. Chắc ảnh bất ngờ lắm nên mặt đỏ hẳn luôn, tôi còn tưởng ảnh sốt, muốn giơ tay sờ sờ. Ai ngờ ảnh nhanh bắt lại cánh tay tôi đẩy về, nói mình không sao. Còn bảo tôi đứng lên cùng vào nhà. Nhưng mà tôi biết nha, đỏ mặt là x/ấu hổ, Thần Thần x/ấu hổ.
Cả nhà cùng nhau ăn cơm, hôm nay có rất nhiều món ngon. Tôi ăn rất vui vẻ, ông nội Hoắc và ông nội Quý còn khen tôi rất nhiều. Bữa ăn vô cùng có không khí, tôi cũng thấy anh ăn cũng nhiều hơn nữa nên cũng rất vui. Sau bữa ăn tôi tiễn ông nội Quý về, rồi lại ngồi cùng ông nội Hoắc xem tivi. Thần Thần đã lên phòng làm việc rồi. Ông nội Quý cũng quan tâm đến gia đình của tôi nên nói
“Ta đã hỏi xong chuyện gia đình con rồi, mai có muốn về nhà không, ông nội nói A Thần đưa con về”
“Dạ được ạ”
Tôi nghĩ cũng nên về nhà họ Lý, theo như trí nhớ của nguyên chủ thì gia đình cậu ta quả thật rất thương cậu ấy, mất tích nhiều ngày như vậy hẳn sẽ rất lo lắng. Buổi tối, tôi không định qua phòng làm việc ngủ với Thần Thần nữa, giường bên đó vừa nhỏ vừa cứng, anh ấy còn hung dữ. Thế mà tối tôi lại thấy anh ấy quay lại phòng ngủ chính, còn rất tự nhiên lên giường nằm. Tôi ngạc nhiên nhỏm dậy nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác như hỏi sao anh lại qua đây.
“Không phải tôi đã đồng ý với ông nội hôn sự này rồi sao, ngủ chung thì làm sao chứ?”
“Không có sao hết, dù sao cũng phòng của anh. Nếu đã vậy sao hôm qua anh không qua ngủ đây luôn”
“Em nói nhiều quá, ngủ đi”
Nói rồi anh ấy đẩy tôi về bên kia giường, còn chu đáo kéo chăn lên cho tôi nữa. Tôi đành im lặng rồi nhắm mắt. Chưa kịp gặp chu công đã nghe anh nói tiếp
“Ngay mai tôi đưa em về nhà, sẽ nói với ba mẹ em về hôn sự của chúng ta. Em có ý kiến gì không?”
Tôi bực bội lăn một vòng về phía anh, còn chuẩn x/á/c lăn vào lòng của anh luôn. Đưa tay ôm cái thắt lưng săn chắc dưới lớp áo ngủ, chưa đã thèm tôi còn xoa xoa vài cái rồi chép miệng. Anh dường như không nghĩ tôi sẽ hành động như thế, luống cuống đẩy tay tôi ra. Tôi mặc kệ ôm càng ch/ặt, ch/ôn mặt vào ng/ực anh, một chân còn vắt ôm gác lên hai chân của ảnh.
“Tôi buồn ngủ rồi. Ngủ thôi, ngủ ngon, Thần Thần”
Sau đó tôi không còn thấy ảnh động đậy gì nữa. Im lặng quá nên tôi đã ngủ rồi. Giữa đêm tôi còn cảm thấy có bàn tay vòng qua eo mình ôm ch/ặt tôi, lúc đó tôi còn bảo nóng muốn đẩy ra, sau đó bên tai cứ nghe giọng nói đầy mê hoặc nỉ non
“Ngoan, không nóng, ngủ đi” – thế mà tôi ngủ tiếp thật, một giấc tới sáng luôn.
Tối ngủ rất ngon, sáng dậy tôi còn cảm nhận được mình chảy nước miếng trên lớp áo ngủ tơ tằm nào đó. Mơ màng tôi còn chép miệng rồi lấy vạt áo lau vệt nước còn lại trên miệng. Không lấy tay kéo thì thôi, lấy rồi mới biết không phải áo mình mà áo của người khác. Đã vậy còn làm lộ sáu múi cơ săn chắc ở dưới nửa. Lúc này là tỉnh ngủ thiệt rồi nè. Tôi thấy phòng vẫn còn tối, ánh sáng ngoài cũng không gắt cho thấy chưa quá trễ. Tôi vẫn còn đang ôm Thần Thần. Ảnh vẫn còn ngủ, vẻ mặt cho thấy ngủ sâu nữa cơ. Cơ mặt giãn ra đầy yên bình, đẹp trai thực sự.
Tôi ngứa tay nên lỡ vén vạt áo người ta rồi thì vén luôn. Dùng ngón tay chạm chạm sờ sơ cơ bụng của ảnh. Tôi tự hỏi một người ngồi xe lăn như ảnh còn luyện ra cơ bụng như vậy, thế quái nào yêu quái 800 tuổi như tôi vẫn một bụng phẳng lì nhỉ. Tôi ganh tỵ mà há miệng gặm cơ bụng của ảnh luôn. Có lẽ làm đ/au anh ấy thật nên ảnh cũng tỉnh rồi, thế mà không la không quát tôi một tí nào hết. Còn đưa tay xoa mái tóc mềm của tôi cho rối tung lên. Gương mặt điển trai vừa tỉnh ngủ cười có chút mê hoặc.
“Muốn gặm thì nhích xuống dưới chút nữa được không?”
Chương 3: Cẩm lý may mắn
Chương 2
Chương 16: Viên mãn
Chương 12
Chương 18
Chương 15
Chương 15
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook