Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Ếch xanh và các chàng hoàng tử
- Duy Nhất
- Chương 11
【Khoan đã, có khi nào… Trác Du trong giới beta nam cũng rất được ưa chuộng không?】
Người bị kí/ch th/ích mạnh nhất chính là Tiểu Triệu.
Cậu ấy mặt mày như táo bón, hỏi:
“Hai người yêu nhau từ khi nào vậy?”
Tôi nhớ lại đại khái:
“Nửa năm trước.”
“……”
Lưng Tiểu Triệu c/òng hẳn xuống,
“Vậy là tôi nghe cậu than phiền về Lục Hành suốt nửa năm?!”
“Gần như thế.”
Tiểu Triệu luôn nghĩ qu/an h/ệ giữa tôi và Lục Hành chẳng ra sao.
Tốc độ lướt mạng của cậu ta rất nhanh, ai tỏ tình với Lục Hành bị từ chối, cậu ta không sót chữ nào mà kể hết cho tôi nghe.
Cuối cùng còn tổng kết một câu:
“Alpha đúng là giả tạo.”
Tôi nhìn bộ dạng bứt tai gãi đầu của Tiểu Triệu, không nhịn được bật cười:
“Có mấy lần tôi suýt nói cho cậu biết rồi, là do cậu tự nói đó thôi.”
“Nói gì?”
“Mỗi lần tôi nhắc đến hai chữ Lục Hành, cậu đều bảo:
‘Im đi, tôi không muốn nghe chuyện về Alpha.’”
Tiểu Triệu:
“……”
13
Mọi thứ coi như… xong đời.
Tệ hơn nữa là — sắp đến kỳ nghỉ đông.
“Tôi không về nhà.” Lục Hành nói rất ngắn gọn
“Tôi sẽ ở gần nhà cậu.”
“Không được.”
Tôi nhíu mày
“Tết mà, sao lại không về nhà được.”
Lục Hành trầm ngâm một lát:
“Vậy thì cả nhà tôi chuyển đến ở gần nhà cậu.”
“!!”
Cậu ta nói tiếp:
“Bố mẹ tôi đều biết tình trạng của cậu rồi, họ ủng hộ quyết định của tôi.”
“Thật hay giả vậy?”
Tôi nghi ngờ hỏi,
“Bố mẹ cậu… không có ý kiến gì về chuyện tôi là beta sao?”
Lục Hành đặt hai vé máy bay,
“Không. Trước đó tôi còn bị coi là lãnh cảm, định sống đ/ộc thân cả đời.”
Thế là, Lục Hành chuyển đến sống ở tòa nhà đối diện nhà tôi.
Mỗi ngày tôi trung bình chạy ra ngoài năm sáu lần, mỗi lần đều là đi… hôn.
Một hôm, tôi đang ôm Lục Hành gặm đến quên trời đất, một giọng phụ nữ quen thuộc vang lên:
“Trác Du?!”
Quen chứ sao không — là mẹ tôi.
Tôi vội vàng buông Lục Hành ra, ra hiệu cho cậu ta chạy mau.
Lục Hành vừa nhận được tín hiệu, đã bị mẹ tôi tóm gọn.
Bà xem xét Lục Hành từ trên xuống dưới, xem mãi xem mãi, trong mắt bắt đầu lấp lánh ánh sao.
“Alpha đẹp trai thế này?!”
Mẹ tôi liếc tôi một cái đầy gh/ét bỏ, rồi quay sang Lục Hành:
“Trác Du nhà dì theo đuổi cháu kiểu gì vậy?”
Theo cái gì mà theo chứ.
Chỉ trong nháy mắt, mẹ tôi đã dắt Lục Hành về nhà.
Ngồi xuống ăn cơm trò chuyện, toàn bộ chuyện mờ ám giữa chúng tôi đều bị mẹ tôi moi sạch.
“Lệ thuộc à?”
Bố tôi chép miệng
“Hình như tôi từng nghe ở đâu rồi.”
Vừa dứt lời, kênh thời sự xã hội trên TV vang lên giọng của phóng viên…
Cả nhà đồng loạt quay đầu nhìn lên màn hình TV.
“Nghe nói hai người đều đã từng nỗ lực chữa trị bệ/nh tật, đến cuối cùng, cả hai lại cùng nhau bước vào lễ đường…
Có cư dân mạng còn nói rằng tên của đám cưới ấy là ‘Em là duy nhất của anh’.”
Như có sự ăn ý không lời, tôi nghiêng đầu, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Lục Hành.
Trong lòng tôi cũng nhẹ nhõm hẳn ra — việc cai nghiện gì đó… cứ để tùy duyên đi.
Giờ phút này, điều quan trọng nhất là trân trọng người đang ở trước mắt.
— HẾT —
Chương 14
Chương 17
Chương 13
Chương 14
Chương 13
Chương 7
Chương 9
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook