Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lần gặp lại tiếp theo là vào một tuần sau đó.
Tôi tan làm về nhà, liền nhìn thấy Giang Trì Tự đang đứng chờ trước cửa.
Sắc mặt anh ta không được tốt lắm, phong trần mệt mỏi, nét mặt toát lên sự rã rời, trông có vẻ khá suy sụp, chẳng còn dáng vẻ rạng rỡ như xưa.
Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta tối sầm lại, đáy mắt nhuốm vẻ tự giễu: "Trần Dạng, em không hề mất trí nhớ, đúng không?"
Nhiệm vụ của anh ta chưa hoàn thành, bệ/nh của Tô Uẩn cũng chưa khỏi.
Việc anh ta nhận ra tôi lừa anh ta cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
"Đúng vậy, tôi không hề mất trí nhớ."
Giang Trì Tự siết ch/ặt nắm đ/ấm.
"Vậy tại sao em lại lừa anh? Trêu đùa anh vui lắm sao?"
Tôi bật cười: "Rốt cuộc là ai lừa ai trước? Chẳng phải anh muốn tôi phải nếm mùi mất mát thì mới biết trân trọng sao? Anh còn đến tìm tôi làm gì, là vì nhiệm vụ thất bại rồi nên chuẩn bị đến để lừa tôi thêm lần nữa à?"
Đồng tử anh ta co rụt lại, biểu cảm từ phẫn nộ chuyển sang chấn động, dường như bị những lời tôi nói làm cho ngẩn người, cả cơ thể như bị đóng băng tại chỗ.
"Tại sao em lại..."
Nhưng anh ta chẳng còn tâm trí đâu để rối rắm nữa, anh ta bước lên trước định kéo tôi lại, nhưng lại bị tôi né tránh.
Sắc mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu, sau khi bị tôi né tránh liền sững sờ, đôi môi mỏng nhợt nhạt r/un r/ẩy liên hồi.
"Không phải như em nghĩ đâu, nhiệm vụ này sẽ không làm hại em, chỉ là mượn khí vận của em để chữa khỏi bệ/nh cho Tô Uẩn mà thôi, em chỉ bị mất đi ký ức, nhưng đổi lại có thể c/ứu được mạng của Tô Uẩn cơ mà!"
"Điều anh nghĩ là, đợi nhiệm vụ thành công rồi, em bị mất trí nhớ thì anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu, chúng ta sẽ vẫn giống như trước đây, như vậy không tốt sao? Anh và Tô Uẩn thực sự chẳng có gì cả, người anh yêu là em."
Tôi tức đến bật cười: "Có phải vì anh chẳng mất mát điều gì, nên mới thấy cái việc mượn hoa hiến Phật, lấy sự hy sinh của tôi ra để làm việc thiện nó hiển nhiên đến vậy đúng không? Tôi là nhân vật chính thì đáng đời bị anh nhắm tới, đáng đời bị anh cư/ớp mất hào quang à, anh chỉ nhắc đến chuyện c/ứu người, còn những đ/au khổ mà tôi phải gánh chịu thì anh lại tuyệt nhiên không hé răng lấy nửa lời."
Khoảng thời gian đó, cửa hàng của gia đình tôi phá sản, gánh trên lưng một khoản n/ợ ngập đầu.
Bố mẹ thường xuyên cãi vã, thậm chí còn động chân động tay, bầu không khí trong nhà ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Tôi chỉ mong mỏi đến kỳ nghỉ để được về quê.
Nhưng sau khi bà nội qu/a đ/ời, tôi chẳng còn nơi nào để trốn chạy nữa.
Lúc đó thực ra tôi vừa mong ngóng Giang Trì Tự xuất hiện, lại vừa sợ hãi anh ta sẽ đến.
Bởi vì mỗi lần chạm mặt anh ta, tôi đều trong bộ dạng vô cùng thảm hại.
Tôi sợ lại để anh ta biết được gia đình mình lại tồi tệ đến thế này.
Nhưng Giang Trì T/ự v*n xuất hiện.
Anh ta đạp cửa xông vào và tìm thấy tôi đang nằm gục trên mặt đất.
Trước khi chìm vào hôn mê, tôi đã nhìn thấy sự đ/au lòng và sợ hãi trong đôi mắt anh ta.
Anh ta ôm ch/ặt tôi vào lòng, những giọt nước mắt ấm nóng rơi lã chã trên khuôn mặt tôi.
Anh ta hết lần này đến lần khác van xin tôi đừng ngủ thiếp đi, xin lỗi tôi, nói rằng tất cả là lỗi của anh ta vì đã không thể bảo vệ tốt cho tôi.
Anh ta đã c/ứu tôi.
Tựa như một tia sáng, xuyên qua lớp sàn nhà tăm tối mục nát, rọi thẳng vào tôi – kẻ đang co ro trốn tránh bên dưới như một cây nấm rơm.
Tôi vẫn luôn ghi khắc thật sâu trong lòng.
Vậy nên tôi mới sẵn sàng tha thứ cho Giang Trì Tự rất nhiều điều.
Bất luận anh ta đã làm gì, có bỏ rơi tôi hay không, hoặc có lẽ không hề yêu tôi đến vậy.
Tôi đều có thể nhắm mắt làm ngơ, tự lừa dối bản thân để tiếp tục yêu anh ta.
Chương 11:
Nhưng tất cả những thứ đó đều là giả dối.
Chẳng qua chỉ là vì Giang Trì Tự đang cầm kịch bản c/ứu rỗi mà thôi.
Anh ta đã luôn đứng ch/ôn chân ngoài cửa chờ đợi, lắng nghe tiếng tôi bị đ/á/nh đ/ập, đợi đến khi bên trong không còn chút động tĩnh nào nữa mới báo cảnh sát rồi lao vào c/ứu tôi.
Mặc dù sức khỏe Tô Uẩn không tốt, nhưng cậu ta có gia đình và bạn bè yêu thương, tất cả mọi người đều nâng niu dỗ dành cậu ta.
Tôi gh/en tị với cậu ta, vẫn luôn luôn gh/en tị.
Tôi nói: "Nếu không có cái hào quang nhân vật chính đó, có lẽ tôi đã gục ngã từ lâu rồi, nếu đây là cái giá phải trả cho việc làm nhân vật chính thì tôi thà không làm còn hơn."
"Anh nói đúng, tôi là một đứa thiếu thốn tình thương, anh biết rõ anh có vị trí quan trọng đối với tôi như thế nào, vậy mà anh vẫn chọn cách lấy sự rời đi ra để đe dọa tôi, lợi dụng tôi."
Nỗi đ/au của tôi lại biến thành điểm yếu nằm gọn trong tay anh ta, trở thành lưỡi d/ao sắc nhọn đ/âm ngược lại chính tôi.
Tôi nhìn anh ta, cất giọng đầy mỉa mai: "Đây chính là tình yêu của anh đó sao? Đúng là kinh t/ởm thật đấy, tôi không cần, anh thích cho ai thì đi mà cho."
Giang Trì Tự sững sờ đứng ch/ôn chân tại chỗ, bóng lưng hơi c/òng xuống, từng cơn đ/au âm ỉ cuộn trào trong lồng ng/ực khiến anh ta không sao đứng thẳng lên nổi.
Lại càng sợ hãi việc phải đối mặt với ánh mắt của tôi.
Gió lạnh lùa qua vạt áo nhăn nhúm của anh ta, thoạt nhìn vô cùng cô đơn và thê lương.
Anh ta đỏ hoe đôi mắt nhìn tôi, bước lên trước nắm lấy tay tôi: "Xin lỗi Dạng Dạng, anh sẽ bù đắp cho em mà, cho anh thêm một cơ hội được không em? Trước đây chúng ta rõ ràng đã yêu nhau nhiều đến thế cơ mà, anh biết lỗi rồi, cho anh một cơ hội nữa được không?"
Giang Trì Tự giống hệt như một kẻ không nghe hiểu tiếng người, cứ ngoan cố bám riết lấy tôi.
Anh ta tựa như đột nhiên sực nhớ ra điều gì, ngơ ngác lẩm bẩm: "Đánh dấu, chỉ cần anh đ/á/nh dấu em, em sẽ lại yêu anh ngay thôi."
Anh ta vừa nói vừa định lao tới cắn tôi.
Tôi liều mạng vùng vẫy thoát ra, trong lòng h/oảng s/ợ tột độ.
Sự chênh lệch thể lực bẩm sinh giữa Omega và Alpha đã đẩy tôi vào thế hoàn toàn bị động.
Nhưng đúng lúc này, Giang Trì Tự bỗng bị Tạ Ng/u – người không biết đã xuất hiện từ lúc nào – túm áo kéo phắt ra, rồi hung hăng giáng cho một cú đ/ấm trời giáng.
Cú đ/ấm này lập tức khiến anh ta đổ m/áu.
Tạ Ng/u gi/ận dữ tột độ, không chịu buông tha cho anh ta, cứ thế tung đ/ấm liên tiếp khiến Giang Trì Tự chẳng còn sức lực để đ/á/nh trả.
Tin tức tố mang mùi rư/ợu sake tỏa ra mang theo sức ép nghẹt thở.
Tôi thấy Giang Trì Tự sắp bị đ/á/nh ch*t đến nơi rồi, bèn vội vàng xông lên kéo Tạ Ng/u lại.
"Tạ Ng/u! Đủ rồi, anh mau bình tĩnh lại đi!"
Lúc này Tạ Ng/u mới sực tỉnh, anh ấy vứt Giang Trì Tự đã bị đ/á/nh đến mức hoa mắt chóng mặt xuống đất rồi quay đầu sang nhìn tôi.
"Em sao rồi, không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"
Nhìn ánh mắt cuống cuồ/ng đầy lo lắng của anh ấy, tôi bất đắc dĩ mỉm cười: "Em không sao, người có sao bây giờ là Giang Trì Tự kìa."
Chương 17
Chương 24
Chương 27
Chương 32
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook