Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Đồng Niên
- Cẩm Lý Xung Hỷ
- Chương 7: Em là vợ anh!
Mới đầu ai là người nhất định không chịu kết hôn nhỉ? Cũng là anh đó, thế mà bây giờ nói với ba mẹ mình thật dõng dạc. Nhìn gương mặt ba đổi màu liên tục, tôi có chút thương cảm.
“Hoắc tổng, cậu nói đùa gì thế. Tôi rất cám ơn vì gia đình cậu đã giúp đỡ thằng bé. Nhưng hôn nhân không thể đùa được” – Ba tôi lên tiếng
“Tôi nghiêm túc. Đơn nhiên, trước khi kết hôn tôi và em ấy cũng sẽ xây dựng cơ sở tình cảm rõ ràng. Đây là không phải là hôn nhân thương mại”
“Tôi nghĩ với địa vị của cậu hẳn cũng biết thằng bé trước đây từng thích người khác. Tôi nghĩ vẫn quá vội vàng rồi” – Ba tôi vẫn từ chối
“Tôi và em ấy đã ở cùng nhau 2 ngày, chúng tôi rất hợp nhau. Tôi nghĩ chủ tịch Lý cũng không cần quá cứng nhắc như vậy. So với người mà em ấy thích trước đó thì tôi hẳn vẫn là sự lựa chọn tốt hơn chứ”
Nghe Thần Thần nói mà tôi cũng muốn gật đầu lia lịa đó. Cái tên người yêu, à không, tên khốn bạc tình kia của nguyên chủ sao bằng anh nhà mình được. Quá chênh lệch
“Ba, con thấy Thần Thần rất tốt, với lại, con cũng đồng ý kết hôn với anh ấy rồi!”
“Con….”
Có vẻ ba tôi hơi tức gi/ận với tôi vì tôi tự b/án mình một cách nhanh chóng như vậy, nhưng mà cũng cạn lời vì Thần Thần nói thuyết phục quá. So với việc để tôi buồn tình với thằng khốn trước đó thì anh bá tổng của Gia Viễn vẫn tốt hơn. Dù ảnh có ngồi xe lăn đi nữa thì vẫn là người thừa kế duy nhất của Hoắc gia không đi đâu được.
“Tôi biết rằng gia đình cậu là con một nhiều đời, nếu cùng Tiểu Ngư thì chẳng phải sẽ dừng ở đời này sao. Ông nội của cậu sao có thể đồng ý chứ?” – Mẹ cuối cùng đã lên tiếng
“Hôn nhân của cháu là ông nội chọn, em ấy cũng là ông nội chọn. Nhưng cháu không bị ép buột, cháu cũng đồng ý hôn sự này”
Trưởng bối nhà người ta cũng gật đầu thế rồi thì biết từ chối sao nữa chứ. Cuối cùng ba mẹ bảo tôi và Thần Thần ở lại ăn cơm, chờ anh chị tôi về cùng dùng bữa tối rồi hẳn đi. Vì Thần Thần muốn tôi về cùng anh ấy, ba mẹ tôi cũng ngại từ chối. Có vẻ anh con rể này làm ba mẹ tôi khó xử vô cùng.
Dẫn anh chồng nhà mình lên phòng của nguyên chủ. Nói thật ra thì tôi không x/ác định được vị trí phòng của nguyên chủ ở đâu nữa nên đành nhờ cô giúp việc dẫn đi. Cậu Lý Ngưng này hẳn cũng thích màu vàng giống tôi lắm nè, nên từ màu tường, rèm cửa đến ga giường đều là màu vàng nhạt rất ấm áp. Tôi đẩy Thần Thần đến giường nằm nghỉ một chút, thấy anh cầm tấm ảnh trên tủ đầu giường lên xem, tôi cũng tò mò ngó qua. Tưởng đâu ảnh của nguyên chủ, thế mà lại là ảnh của người đàn ông khác.
Tôi nghĩ chắc đây là tên tra nam đã lừa gạt tình cảm của nguyên chủ rồi. Vóc dáng cũng được, còn chơi bóng rổ, góc chụp rõ ràng rất đẹp luôn. Nhảy lên đưa bóng vào rổ mà còn thấy cả cơ bụng săn chắc dưới lớp áo. Chậc, vẫn thua sáu múi của Thần Thần. Đột nhiên tôi thấy phòng bỗng nhiên thật lạnh, dời mắt từ tấm ảnh sang người đang cầm tấm ảnh, tôi cười một cách vô tội
“Sao anh lại nhìn tôi như vậy, giờ tôi không nhớ gì về người này hết á”
“Hiện tại em có thân phận gì biết không?”
Có cần phải lạnh lùng thế không, tôi cũng có phải nguyên chủ đâu chứ. Mà thân phận hiện tại của mình là gì nhỉ, con út Lý gia hay…
“Ờm, hôn phu của anh?”
“…. Em là vợ anh!”
Trời ơi, cái giọng khẳng định chủ quyền này, đáng yêu ch*t mất. Nhưng mà tôi vẫn nhớ lần đầu gặp mặt lại anh phản đối kết hôn với tôi như nào đấy nhé.
“Hứ! Lúc trước anh còn bảo không muốn kết hôn, bây giờ cũng chưa kết hôn, sao lại là vợ anh rồi. Mà tại sao tôi lại là vợ mà không phải anh”
“Em cảm thấy em ở trên được không?”
Nói thì nói, sao lại động chạm tay chân. Đừng có mà khiến tôi x/ấu hổ bằng cách chạm vào nơi đó chứ. Dù tôi có “nhỏ” hơn cũng phải có tôn nghiêm nha
“Anh làm gì vậy” – Tôi nhanh tay đá/nh cái bốp vào cái tay đang vươn tới cậu nhỏ của mình. Phồng má cảnh cáo ảnh không được làm càn. Vậy mà lại dễ dàng bị anh đẩy ngã xuống giường, hai tay ảnh còn giam cầm hai tay tôi. Tâm h/ồn cá nhỏ vô cùng cảm thấy bị u/y hi*p. Hức, tốt x/ấu gì cũng cho anh ấy linh khí của tôi mà đối xử với tôi vậy đó.
“Oa oa oa, anh lại ăn hiếp tôi. Tôi không kết hôn với anh nữa, oa oa oa… ưm… ưm”
Bạn không nghe lầm đâu, ảnh cưỡng hôn tôi đó. Còn bá đạo cắn môi tôi rồi công thành đoạt đất nữa. Hôn lo/ạn xạ như vậy chắc chắn lần đầu. Aizz, nói thế chứ lúc đầu có hơi đ/au do bị cắn, chứ lúc sau ảnh hôn rõ dịu dàng, mút cánh môi tôi đến tê dại
“Em vừa nói gì đó? Nói lại tôi nghe xem”
“Anh ăn hiếp tôi!” – Tố cáo liền nhé
“Sao lại là ăn hiếp em rồi, tôi không phải chồng em sao?”
“….”
“Tôi không đẹp?” – Lại hôn một cái lên trán
“Đẹp!” – Đẹp nhất luôn
“Tôi không giàu?” – Lại hôn thêm một cái lên mũi nhỏ
“Giàu nứt đổ vách” – Tạm thời chưa thấy ai giàu hơn ảnh
“Em chê tôi không đi lại được?” – Hôn nhẹ nhàng lên môi
“Không chê!” – Tôi rầu rĩ đáp lại. Sau này tôi giúp ảnh đứng lên được. Chắc chắn sẽ không chê rồi. Nhưng sao lại hôn dịu dàng như thế, tim cá nhỏ muốn nhảy ra ngoài rồi
“Vậy … em không muốn kết hôn với tôi sao?” – Lần này không hôn, hai tay cũng không cầm ch/ặt tay tôi nữa mà nhẹ nhàng vuốt hai má mềm của tôi này
“Kết hôn chứ” – Đơn nhiên phải kết hôn, tôi đợi ảnh lâu như vậy mà.
“Hết gi/ận nhé, tôi cũng muốn kết hôn với em, ôm em mỗi ngày, hôn em mỗi ngày” – Rồi rồi, phạm quy quá rồi, hôn đầy mặt tôi luôn. Sao từ chối được chứ
“Rõ ràng trước đó anh không thích tôi mà” – Tôi vẫn còn ghim trong lòng nha
“Bây giờ thích rồi, chúng ta ở bên nhau mỗi ngày được không?” – Ảnh gục mặt vào cổ tôi mà nỉ non làm tôi có chút không bối rối.
“Dù tôi chưa yêu ai bao giờ cũng biết không thể thích ai đó chỉ trong 2 ngày đâu”
Lần này không thèm trả lời nữa, trực tiếp hôn môi luôn. Nhưng mà tôi cũng thích hôn ảnh lắm lắm. Nên tạm thời bỏ qua vậy. Chủ động ôm cổ ảnh làm sâu hơn nụ hôn này. Dù không biết có yêu ảnh không nhưng tôi thích ảnh đã 500 năm rồi đó, cũng đã đợi 500 năm rồi nên tôi không nhường người khác đâu. Kết thúc nụ hôn dài, tôi thở hổ/n h/ển. Cũng cảm nhận hơi thở rối lo/ạn của anh trên mặt mình.
“Được rồi. Vậy em làm vợ anh!”
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook