Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Lưới giăng phải mình
- Chương 10
Trong phòng kí túc xá, tôi ngồi trước bàn học, trên bày đầy đề cần giải.
Bình thường giờ này tôi đã làm xong cả chục bài, nhưng hôm nay tâm trí tôi cứ lơ đãng, không thể tập trung.
Từ khi Giang Vọng rời đi, tôi cảm thấy bứt rứt khó tả, chẳng thiết tha gì.
Đầu óc hỗn độn: khi thì hiện lên hình ảnh Giang Vọng quan tâm tôi từng li từng tí, khi lại hiện lên khát khao giành lại ngôi vương.
"Giờ này chắc hắn đã gặp Bạch Miểu rồi nhỉ?"
"Tâm trạng hắn hẳn còn vui hơn tối qua khi đọc thư."
"Đêm nay hắn có về không?"
Tôi tự nói một mình.
Đột nhiên, cửa phòng bị đạp mạnh một cái.
Tôi gi/ật mình quay lại, chạm phải ánh mắt rực lửa của Giang Vọng.
Chuyện gì thế này?
"Sao cậu về rồi? Giờ này đáng lẽ..."
Câu chưa dứt, cổ tay tôi đã bị hắn túm ch/ặt.
"Tại sao?"
Hắn nghiến răng hỏi.
"Tại... tại sao gì cơ?"
Lòng tôi hoảng lo/ạn.
"Đây là bất ngờ cậu dành cho tôi?"
Giang Vọng chất vấn.
Tôi lờ mờ hiểu ra, lí nhí: "Cậu không thích sao?"
"Tôi nên thích ư?"
"Nhưng tối qua cậu tỏ ra rất vui mà."
Nếu không thích, sao khi đọc thư lại hạnh phúc thế?
"Tối qua?"
"Lúc cậu đọc thư tình, trông rất vui mà."
Thật sự, tôi không hiểu tại sao Giang Vọng lại gi/ận dữ thế.
Giang Vọng chợt nhớ ra điều gì, siết ch/ặt tay tôi hơn: "Lá thư đó không phải cậu viết?"
"Đương nhiên không!"
Mắt tôi tròn xoe. Sao hắn lại nghĩ tôi viết thư tình? Làm gì có chuyện đó.
"Cậu nói thư là cậu đưa cho tôi."
Ánh mắt gi/ận dữ của hắn thêm phần ngoan cố.
"Tôi đưa cho cậu, nhưng không phải tôi viết."
"Cậu nhờ người khác viết thay?" Giang Vọng như đang cố níu lấy hi vọng nào đó.
Tôi vội giải thích: "Không phải! Tôi thay mặt người khác đưa cậu. Người viết là Bạch Miểu, cô ấy thích cậu."
"Cô ấy thích tôi, thế cậu?"
"Tôi? Liên quan gì đến tôi?"
"Cậu không thích tôi?"
Giang Vọng nghiến từng chữ.
Nhìn hắn lúc này, tim tôi thắt lại, nhất là khi thấy mắt hắn đỏ lên.
Chưa kịp hiểu cảm xúc của mình, tôi đã buột miệng: "Đương nhiên không thích! Hai đứa đều là con trai, chúng ta..."
"Kẻ dối trá."
Giang Vọng lạnh lùng ném lại ba từ, rồi quay lưng bước đi trước khi tôi kịp phản ứng.
Tôi đờ đẫn nhìn bóng lưng hắn khuất sau cửa. Khi định đuổi theo thì đã không còn thấy dấu vết nữa.
Chương 20
Chương 8
Chương 7
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 8
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook