Bạch xà

Bạch xà

Chương 1

06/05/2026 08:10

1

Giản Đan là một chú rắn trắng ba trăm tuổi. Sau khi nghe xong câu chuyện về Thanh Xà - Bạch Xà, cậu vô cùng khao khát có được một tình yêu khắc cốt ghi tâm. Thế là Giản Đan nỗ lực tu luyện để hóa thành hình người, tiến vào thành phố lớn để tìm vị ân nhân năm xưa từng lỡ chân giẫm trúng rồi lại thả cậu đi.

​2

Ân nhân tên là Ôn Cảnh Ngọc. Năm ấy anh mới mười tuổi, đang đi leo núi cắm trại cùng trường thì vô tình giẫm phải một con rắn nhỏ mềm nhũn. Lúc đó anh sợ đến mức đứng tim, tiện tay quăng luôn con rắn xuống vách núi. Anh đâu có ngờ con rắn trắng năm đó giờ đã thành tinh, còn muốn tìm anh để... yêu đương.

​3

Giản Đan dùng pháp thuật để xem diện mạo hiện tại của ân nhân. Anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng như hồi nhỏ, kiểu ông cụ non nhưng giờ đã trưởng thành và đẹp trai hơn nhiều. Dù đã thấy qua không ít gương mặt điển trai của các yêu xà khác, nhưng chẳng ai đẹp bằng Ôn Cảnh Ngọc.

​Cậu chống cằm, bắt chước dáng đi kỳ quặc của con người, chạy đến cửa phòng làm việc của Ôn Cảnh Ngọc. Như một fan cuồ/ng chính hiệu, cậu gào lên bày tỏ nỗi nhớ nhung:

"Ông xã! Cuối cùng em cũng tìm thấy anh rồi!"

Cậu áp sát mặt vào cửa kính, vừa đ/ập vừa kêu: "Ông xã, mau cho em vào đi mà!"

​4

Ánh mắt Ôn Cảnh Ngọc lạnh thấu xươ/ng. Anh nhíu mày nhìn ra ngoài cửa. Một thanh niên trẻ trung đang dán ch/ặt người vào cửa kính, cơ thể dẻo dai như không có xươ/ng, trông khá ưa nhìn, đẹp như con gái vậy. Chỉ có vóc dáng cao ráo và yết hầu rõ rệt mới chứng minh được đây là một người đàn ông hàng thật giá thật.

​5

Ôn Cảnh Ngọc lạnh lùng ra lệnh cho bảo vệ đuổi cậu ra ngoài.

​6

Chị gái đã dặn không được dùng pháp thuật trước mặt con người, nếu không sẽ bị coi là quái vật rồi bị đưa đi m.ổ x.ẻ nghiên c/ứu.

Bị vứt ra ngoài, Giản Đan khóc nức nở. Cậu thấy mình đâu có x/ấu xí gì đâu, vậy mà lại bị hắt hủi. Cậu ngồi bệt xuống đất trước tòa nhà công ty, vừa xoa mông vừa lau nước mắt.

​7

Ôn Cảnh Ngọc đang ngồi trong xe sang gõ máy tính thì tài xế đột nhiên phanh gấp. Trán anh đ/ập vào cửa sổ xe, sưng một cục và chảy m.á.u. Anh trừng mắt hỏi tài xế đang làm cái gì vậy, bác tài r/un r/ẩy chỉ tay về phía trước: "Sếp Ôn, vừa nãy chỗ này không có ai cả, không biết tại sao lại có một cậu thanh niên lao ra."

​8

Giản Đan biến lại hình rắn, bò vào hầm gửi xe. Ngửi thấy mùi của Ôn Cảnh Ngọc, cậu lập tức ngẩng đầu lên, gương mặt nhỏ hớn hở: "Ông xã, em ở đây này! Cho em về nhà với anh nhé!"

Tiếc là cậu quên mất mình đang trong hình dạng một con rắn, con người chẳng ai hiểu cậu đang nói gì. Chiếc xe cứ thế lăn bánh, nghiến thẳng qua người cậu.

​9

Cái đuôi rắn bị nghiến trúng, đ/au đến mức cậu muốn xỉu, nôn ra cả m.á.u. Tài xế nhìn qua gương thấy một thanh niên mặc áo thun trắng rẻ tiền, trông như sinh viên đại học, miệng đầy m/áu đang nằm bò trên nắp capo, mắt trân trân nhìn họ không chớp.

Giống y chang cảnh Sadako bò ra trong phim kinh dị!

Tài xế run lẩy bẩy, tự hỏi một người làm sao có thể nôn ra nhiều m.á.u thế kia, liệu có chếc ngay tại chỗ không? Nhưng khi ông vừa mở cửa xe chạy xuống thì cậu thanh niên đã biến mất trong chớp mắt.

Tài xế sờ sờ đầu, nhìn m.á.u dưới đất: "Cái gì thế này? Gặp m/a rồi sao?"

​10

Ông quay lại định báo cáo với Ôn Cảnh Ngọc thì bị dọa cho chếc lặng. Cậu thanh niên kia không biết từ lúc nào đã ngồi trong xe, đang ôm đầu Ôn Cảnh Ngọc mà hôn lấy hôn để.

Tài xế há hốc mồm: "Hóa ra... đây là người tình nhỏ của sếp Ôn à?"

​11

Giản Đan vốn là một chú rắn nhỏ yếu ớt, thường xuyên bị các anh chị đem ra làm bao cát tập luyện. Việc nôn chút m.á.u đối với cậu chẳng thấm tháp gì, hút lại là xong. Thấy vết thương trên trán ân nhân, cậu không nói hai lời, lập tức ôm mặt anh và bắt đầu... li /ếm.

Ôn Cảnh Ngọc phát t/ởm, muốn đẩy ra mà đẩy không nổi. Anh bị cậu đ/è ch/ặt, sắc mặt từ hồng hào chuyển dần sang tái nhợt vì chóng mặt và buồn nôn. Anh hoàn toàn không còn sức để tống Giản Đan xuống xe.

​12

Giản Đan cứ ngỡ Ôn Cảnh Ngọc sắp chếc đến nơi, bị chính mình hút m.á.u nhiều quá mà chếc. Cậu đặt ngón tay lên cổ tay Ôn Cảnh Ngọc để truyền pháp lực, chẳng mấy chốc, gương mặt trắng bệch như giấy đã thay đổi đối tượng, giờ đến lượt Giản Đan. Cậu vừa khóc thút thít, vừa đem cái khung xươ/ng to lớn của mình đổ ập hết lên người Ôn Cảnh Ngọc: "Hu hu hu... ông xã à, anh nhất định không được ch*t đâu đó! Em còn chưa kịp yêu đương với anh mà!"

​13

Tài xế vừa hóng biến vừa nhìn qua gương chiếu hậu, thầm nghĩ hóa ra sếp Ôn ngoài mặt lạnh lùng vậy mà lại thích kiểu sinh viên đại học này.

Ông ta còn tự luyến soi gương, thầm cảm thán: "May mà mình trông không giống con gái, nếu không chắc cũng bị sếp dùng tiền đ/è ch*t để đưa lên giường rồi."

​14

Ôn Cảnh Ngọc không đuổi được cậu đi, đành phải mang về nhà. Hỏi cậu tên gì, cậu đáp ngay tắp lự: "Ông xã, em tên là Giản Đan (Đơn Giản)."

​Đơn giản? Hừ... vậy anh còn tên là phức tạp đấy.

​Ôn Cảnh Ngọc phát hiện cậu có vẻ rất thích những nơi mát mẻ, cứ hở ra là mở tủ lạnh chui tọt vào trong. Ngay cả uống nước cũng giống hệt loài rắn, thò đầu lưỡi ra li /ếm liếm. Đây rốt cuộc là... đứa trẻ thiểu năng nào đi lạc từ gánh xiếc ra vậy?

​Ôn Cảnh Ngọc day day chân mày, định bụng sẽ báo cảnh sát, nhưng trước tiên phải hỏi rõ địa chỉ nhà đã: "Cậu năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Còn nhớ địa chỉ nhà ở đâu không?"

​Giản Đan đang gặm xúc xích thì bỗng khựng lại, cứ như phim truyền hình đang xem bỗng dưng mất mạng, tình tiết bị tạm dừng vậy. Cậu nhớ lại hồi mình còn ở dưới cống ngầm, thường xuyên nghe thấy có người khen: "Sao em trông cứ như 18 tuổi thế, vừa trẻ vừa đẹp." Có lẽ con người đều thích những con... rắn trẻ trung chăng?

​Giản Đan bèn chu mỏ, học theo những người vợ hay ôm chồng nũng nịu trên tivi mà nói: "Ông xã, em 18 tuổi rồi. Em không về nhà đâu, em đến để tìm anh mà."

​15

​Đồ ngốc à? Là bị thiểu năng trí tuệ sao? Ôn Cảnh Ngọc li /ếm đôi môi khô khốc, trong lòng đã đem hết vốn liếng ch/ửi thề của cả năm ra m/ắng một lượt.

​16

​Buổi tối đi ngủ, đầu óc Ôn Cảnh Ngọc sắp n/ổ tung đến nơi. Anh vừa lật chăn ra, đoán xem anh đã nhìn thấy gì nào?

​Một... Giản Đan trần truồng, trên người không một mảnh vải che thân. Ôn Cảnh Ngọc liếc sơ qua một cái, chỉ kịp thấy cánh mông trắng hếu là đã vội vàng ấn ch/ặt cái chăn lên người cậu.

​Ôn Cảnh Ngọc tức đến bốc hỏa: "Cút(lăn) ngay cho tôi!"

​Thủ phạm lại chớp chớp đôi mắt vô tội: "Ông xã, loài rắn chúng em không biết lăn, chỉ biết bò thôi."

​Ôn Cảnh Ngọc cạn lời, anh thật chẳng biết thế giới của tên t/âm th/ần này có màu gì nữa. Anh chỉ tay ra phía cửa bảo cậu biến đi.

​Ngờ đâu Giản Đan lập tức hớn hở nằm rạp xuống đất, hơn nữa còn là trong tình trạng không mặc gì, bò trên sàn gỗ với tư thế mông nhấp nhô bên cao bên thấp. Cậu ta còn khoe khoang hỏi: "Ông xã, tư thế bò của em thế nào? Có đẹp không?"

​Các anh các chị thường xuyên khen tốc độ và tư thế bò của cậu là đẹp trai muốn chếc luôn. Tuy là lúc đó bò bằng thân rắn, nhưng chắc giờ cũng... na ná nhau thôi nhỉ.

​17

​Ôn Cảnh Ngọc: "........................" Đồ đần.

​18

​Ôn Cảnh Ngọc đi đâu Giản Đan cũng đòi theo đó, cứ như cặp song sinh dính liền, miệng thì cứ liến thoắng gọi ông xã không ngừng. Ôn Cảnh Ngọc thật sự chịu hết nổi, anh vào kho tìm một sợi dây thừng lớn, trói ch/ặt Giản Đan lại rồi mới đi làm.

​19

​Lần đầu tiên mọi người thấy Ôn tổng hầm hầm sát khí bước vào công ty, ai nấy đều ngỡ có kẻ nào to gan đã chọc gi/ận anh, chẳng một ai dám bén mảng tới gõ cửa phòng làm việc. Mãi đến giờ nghỉ trưa, cậu trợ lý nhỏ của Ôn Cảnh Ngọc mới liều mạng vào đưa cơm.

​Lúc này Ôn Cảnh Ngọc đang cầm điện thoại xem camera giám sát ở nhà. Vừa mở lên đã thấy Giản Đan trông chẳng khác nào một tên bi/ến th/ái, thoát y sạch sành sanh rồi bò lổm ngổm trên giường mình. Mẹ kiếp! Anh tức đến đỏ cả mắt, cầm điện thoại gào lên với màn hình video: "Giản Đan, cậu cút xuống ngay cho tôi!"

​Cậu trợ lý nhỏ sợ đến h/ồn siêu phách lạc, hộp cơm trên tay rơi bộp xuống đất.

​20

​Ôn phu nhân tranh thủ lúc rảnh rỗi gọi điện cho Ôn Cảnh Ngọc, bảo anh đi đón cậu em họ ở dưới quê lên. Bà nói cậu em này đã bỏ học, muốn lên thành phố lớn làm thuê, bảo anh sắp xếp công việc và chỗ ở giúp.

​Ôn Cảnh Ngọc làm gì có thời gian, anh hỏi thẳng: "Cậu ta tên gì? Gửi thông tin tàu hỏa cho con, con sẽ bảo trợ lý đi đón."

​Ôn phu nhân đang mải đi m/ua sắm nên nghe không rõ anh hỏi gì, đúng lúc trông thấy một chiếc túi Chanel mẫu mới, giá chỉ hơn hai trăm ngàn tệ, bà liền thốt lên một câu: "Oa, đẹp thật, có điều kiểu dáng hơi đơn giản hơn tháng trước một chút..."

​Cuộc gọi bị ngắt quãng, Ôn phu nhân bị một tên tr/ộm va trúng, điện thoại rơi xuống đất.

​21

​Giọng của Ôn phu nhân vốn rất dịu dàng, những chữ đầu nói rất nhỏ, nhưng hai chữ "Giản Đan" (đơn giản) phía sau vì bị va chạm bất ngờ làm cho gi/ật mình nên âm thanh phát ra rất lớn. Điều này khiến Ôn Cảnh Ngọc hiểu lầm rằng Giản Đan đang ở nhà mình chính là cậu em họ dưới quê lên.

Danh sách chương

3 chương
06/05/2026 08:10
0
06/05/2026 08:10
0
06/05/2026 08:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu