“Lợi dụng ảo giác khiến bọn họ cho rằng trong làng có m/a, như vậy hành động của cô sẽ không dấy lên bất cứ nghi ngờ gì, Vương Diễm, cô rất thông minh. Chỉ là sự thông minh này lại không dùng vào con đường đúng đắn.”
Cảnh sát Lâm xoa xoa mi tâm của bản thân còn tôi thì đột nhiên cười lạnh một tiếng.
“Lời này nói ra thật là châm biếm.”
“Đám người đó không hề sợ m/a, bọn họ sợ là bởi vì trong lòng họ chột dạ, sự á/c đ/ộc trong lòng họ cứ giống như thứ th/uốc đ/ộc đó vậy, tích lũy theo năm tháng cuối cùng trở thành công cụ hại ch*t bản thân.”
“Vì vậy từ khi mới bắt đầu không phải tôi gi*t ch*t bọn họ mà là chính họ tự hại ch*t bản thân mình.”
Nói xong, tôi cười lớn, cười vô cùng đi/ên dại châm biếm.
Cảnh sát Lâm cứ như vậy âm thầm nhìn chằm chằm tôi, cuối cùng tôi cũng ngừng lại, cả cơ thể ngồi đờ trên ghế.
“Tuy cô nói như vậy nhưng gi*t người dân của cả làng, đây không phải là điều một mình cô có thể hoàn thành được, Vương Diễm, cô còn có người giúp đỡ đúng không.”
“Đương Nhiên.”
“Một mình tôi sao có thể gi*t nhiều người như vậy chứ!”
Hai tay tôi khoanh trước ng/ực, mặt mang theo nụ cười q/uỷ dị.
Dường như không ngờ rằng tôi lại trả lời dứt khoát như vậy, trên mặt cảnh sát Lâm phút chốc thoáng lên kinh ngạc, sau đó lập tức hỏi tôi: “Cậu ta là ai?”
Tôi từ từ cúi đầu xuống giống như đang nhớ về một người bạn cũ vậy, từ từ lên tiếng: “Cậu ấy tên là Tiểu Ưu.”
“Tiểu Ưu là người đột nhiên xuất hiện năm tôi mười hai tuổi sau khi tên s/úc si/nh đó về nhà, từ đó về sau bất cứ lúc nào cậu ấy cũng ở bên cạnh tôi, tôi và cậu ấy cùng nhau lên kế hoạch cho tất cả những việc này, là cậu ấy giúp tôi gi*t mấy tên s/úc si/nh đó, mổ bụng moi ruột gan vứt ở trên núi.”
“Tên đầy đủ của cậu ta là gì?” Cảnh sát Lâm cau mày.
“Cậu ấy tên là Thường Thụ.”
“Vương Diễm!”
Cảnh sát Lâm đ/ập mạnh lên bàn một cái, sau đó thét lên với tôi một tiếng.
“Cô đã gi*t tất cả mọi người trong làng, đã đến lúc này rồi cô còn dám lừa tôi, Thường Thụ, đây chính là tên của cô trước khi bị b/ắt c/óc!”
“Tôi biết cô đang muốn làm gì, cô cảm thấy cô có thể trốn thoát sao? Cô nói bọn họ tự hại ch*t bản thân nhưng cô thì sao?”
“Bản thân cô đã tự hại ch*t chính mình, chỉ có một kết quả đang đợi cô chính là t//ử h/ình!”
“Ha ha ha ha—”
Nhìn cảnh sát Lâm tức gi/ận như vậy, tôi lại cười lên.
“Cảnh sát Lâm, có muốn cược với tôi không?”
“Tôi sẽ không ch*t.”
“Không thể nào! Cô quả thật đang giả đi/ên!”
Cảnh sát Lâm cười kh/inh bỉ một tiếng nhưng tôi không quan tâm, tôi biết điều đang đợi mình là gì, nhưng tôi cũng biết mình sẽ không ch*t được.
Tôi không nói chuyện, chỉ đưa tay biểu thị cảnh sát Lâm qua đây.
Bản tính của con người là hiếu kỳ, tôi biết anh ta sẽ đi qua.
Anh ta đến trước mặt tôi, tôi tỏ ý anh ta khom lưng xuống, sau đó dán bên tai nói với anh ta bốn chữ.
Cũng chính bốn chữ này khiến cho anh ta loạng choạng lùi về sau, cả người hoảng hốt nhìn tôi.
Bình luận
Bình luận Facebook