Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Tô Tô, sao em còn chưa ngủ?”
Nửa đêm, những hình ảnh ám ảnh ban ngày cứ quẩn quanh trong đầu khiến tôi trằn trọc mãi không chợp mắt nổi. Lục Tiêu bật đèn nngủ lên, xoay vai tôi lại nhẹ nhàng hỏi.
“Hôm nay Tâm Tâm nói với em là con bé rất nhớ mẹ. Thế là... em bỗng nhớ lại một vài chuyện...”
“Chuyện gì qua rồi thì cứ để nó qua đi em. Quan trọng nhất là hiện giờ chúng ta đang sống rất hạnh phúc, đúng không nào?”
Lời nói của Lục Tiêu mang đầy ẩn ý sâu xa nhưng lại như một mũi kim châm thẳng vào tim tôi.
Đúng vậy, chuyện gì qua thì cũng đã qua rồi.
Dẫu sao thì Quan Sơ - vợ cũ của Lục Tiêu - trước nay chưa từng là một người vợ hiền, một người mẹ tốt.
Trước khi quen biết và tiến tới với Lục Tiêu, tôi từng là giáo viên làm việc tại một trung tâm giáo dục đặc biệt, chuyên giảng dạy và chăm sóc những trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt.
Lần đầu tiên tôi gặp Lục Tiêu là khi anh dẫn Tâm Tâm đến trung tâm đăng ký nhập học.
Anh ấy là một người vô cùng lịch thiệp. Anh cứ liên tục trần tình với chúng tôi rằng Tâm Tâm có rất nhiều tật x/ấu, sau này trăm sự nhờ các cô giáo bảo ban, chăm sóc con bé.
Kể từ đó về sau, dù là đưa Tâm Tâm đến trường hay đón con bé về, người xuất hiện luôn luôn là Lục Tiêu.
Lần duy nhất tôi nhìn thấy Quan Sơ là khi Lục Tiêu quá bận rộn không thể dứt ra được, đành phải nhờ mẹ con bé đến đón.
Quan Sơ ăn mặc cực kỳ sành điệu. Cô ta uốn mái tóc lọn to bồng bềnh, trang điểm đậm chát, mười ngón tay còn sơn màu đỏ chót.
“Mẹ ơi!”
Nhìn thấy mẹ đến, Tâm Tâm mừng rỡ ra mặt, vội vàng sải bước lon ton chạy ùa về phía cô ta.
Thế nhưng Quan Sơ chỉ nhếch mép hờ hững, buông thõng một câu “Về thôi” rồi quay ngoắt người bước đi.
Tôi cứ thế đứng nhìn cô ta sải những bước dài tiến thẳng về phía trước, bỏ mặc Tâm Tâm lạch bạch chạy lẽo đẽo theo sau.
Dọc đường, xe cộ lao qua vun vút, vậy mà tôi chẳng hề thấy cô ta ngoái đầu lại nhìn con gái lấy một lần.
Ban đầu, tôi cũng cố gắng thấu hiểu cho cô ta. Việc phải nuôi dạy một đứa trẻ rắc rối, bướng bỉnh như vậy, ngày một ngày hai thì không sao, chứ thời gian dài thì ai mà chẳng có lúc mệt mỏi, cáu bẳn cơ chứ?
Nhưng rồi một sự việc xảy ra sau đó đã khiến tôi nhận ra, thái độ của cô ta không chỉ đơn thuần là sự cáu bẳn, mất kiên nhẫn, mà nó là sự tà/n nh/ẫn, đ/ộc á/c đến tận cùng.
Có một lần, chỉ vì một bạn học vô tình chạm vào đồ vật của mình mà Tâm Tâm bỗng dưng nổi trận lôi đình, la hét thất thanh không dứt.
Con bé không chỉ hất tung mọi thứ trên bàn xuống đất, mà còn lao vào cào cấu xước cả mặt cậu bạn kia.
Sau khi tôi phản ánh sự việc này lại cho ba mẹ Tâm Tâm thì ngay ngày hôm sau, tôi k/inh h/oàng phát hiện ra trên người con bé chằng chịt những vết thương rướm m/áu.
Cánh tay con bé bị dí tàn th/uốc lá đến đổi màu da thịt tứa m/áu, toàn bộ vùng lưng thì chi chít những vết bầm tím bầm đen.
Chưa hết, tôi còn phát hiện ra trên người con bé có vô số những vết s/ẹo cũ kỹ, lồi lõm chằng chịt.
Tôi xót xa gặng hỏi Tâm Tâm ai đã đ/á/nh con ra nông nỗi này nhưng con bé chỉ cắn ch/ặt môi, nhất quyết không hé răng nửa lời.
Buổi chiều Lục Tiêu đến đón con, tôi liền thuật lại toàn bộ sự việc cho anh ấy nghe.
Lục Tiêu vô cùng sững sờ. Vừa nhìn thấy những vết thương rớm m/áu trên người Tâm Tâm, những giọt nước mắt đ/au xót đã lập tức lăn dài trên má anh.
“Tất cả là lỗi tại tôi. Tối qua tôi không nên đi làm thêm ca... Tôi biết Tâm Tâm lúc nào cũng gây rắc rối cho gia đình nhưng dẫu sao con bé cũng là một đứa trẻ khiếm khuyết, sao cô ta lại có thể ra tay tà/n nh/ẫn đến thế cơ chứ...”
Nghe qua những lời anh nói, tôi mới bàng hoàng vỡ lẽ hóa ra chính Quan Sơ là kẻ đã bạo hành Tâm Tâm ra nông nỗi này.
Tôi nghiêm giọng yêu cầu anh ấy chuyển lời cảnh cáo đến Quan Sơ, từ nay về sau tuyệt đối không được động tay động chân với Tâm Tâm nữa, bằng không tôi sẽ báo cảnh sát.
Lục Tiêu gật đầu đồng ý tắp lự.
Sau lần đó, trên người Tâm Tâm quả nhiên không xuất hiện thêm bất kỳ vết thương mới nào nữa. Và Quan Sơ cũng chưa từng một lần vác mặt đến trường nữa.
Lục Tiêu ngậm ngùi kể lại rằng Quan Sơ không thể chịu đựng nổi cuộc sống tù túng hiện giờ nên đã đệ đơn ly hôn rồi ôm tiền cao chạy xa bay cùng gã nhân tình bên ngoài.
“Nhưng ngẫm lại như vậy cũng tốt, từ nay Tâm Tâm sẽ không phải hứng chịu những trận đò/n roj da thịt nữa.”
Sự ra đi của Quan Sơ mang lại cho Lục Tiêu chút xót xa, tiếc nuối mỏng manh nhưng phần nhiều trong anh là sự nhẹ nhõm, giải thoát.
Rồi sau đó, qua nửa năm tiếp xúc, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, chúng tôi dần nảy sinh tình cảm và quyết định cùng nhau bước vào lễ đường thành hôn.
Nhớ lại tất cả những chuyện đã qua, tâm trạng tôi dần bình ổn trở lại.
Tôi quyết định rồi, tôi sẽ không báo cảnh sát nữa.
Cứ coi như tôi chưa từng nhìn thấy gì, tôi phải trân trọng hạnh phúc hiện giờ của mình mới đúng.
Chương 17.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 5
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook