Series Tiệm Cầm Đồ Số 4

Series Tiệm Cầm Đồ Số 4

NẤM QUAN TÀI ĐOẠT HỒN - CHƯƠNG 3

13/04/2026 11:39

[Chạy mau đi! Khi sáu người tụ đủ, trận pháp khởi động, các bạn sẽ không thể rời khỏi ngôi nhà này nữa đâu!]

Tôi hoảng lo/ạn bò dậy. Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên. Có lẽ do tôi lỡ tay chạm vào, đầu dây bên kia vang lên giọng của cô bạn Dương Vũ San: "Gia Gia, tôi dắt theo một anh chàng đến đây này! Giới thiệu cho bà làm bạn trai, có bất ngờ không, có ngạc nhiên không?"

Sáu người... Đã đủ rồi!!

Hỏng bét rồi...

4.

Tay tôi run b.ắ.n, chiếc điện thoại rơi rớt xuống t.h.ả.m. Từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng của Giang Thanh Nhã: "San San, sao lại đến đây?"

"Ồ? Cái cậu này, chắc là đã có ý đồ bất chính với Gia Gia nhà chúng tôi từ lâu rồi đúng không?"

Cùng lúc đó, tiếng ngân nga trong phòng tắm bỗng nhiên im bặt.

Cứ như thể Cố Lan có thể cảm nhận được những bình luận của Thanh Phong Đạo Trưởng vậy. Sấm chớp tạm ngừng, trong phòng im phăng phắc như c.h.ế.t, chỉ còn tiếng gió rít gào bên ngoài như tiếng q/uỷ khóc sói hú.

Đèn đột ngột vụt tắt. Tim tôi đ/ập thình thịch như đ.á.n.h trống liên hồi. Ngay khi tôi vừa định bỏ chạy, một luồng khí lạnh buốt phả vào sau gáy, cảm giác như có ai đó đang áp sát sau lưng thổi hơi vào cổ mình. Một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng, da đầu tôi trong tích tắc như muốn n/ổ tung.

"Á!" Tôi hét lên một tiếng thất thanh, nhưng khi lùi lại lại đ.â.m sầm vào một vòng tay lạnh lẽo.

Anh ta ôm c.h.ặ.t lấy tôi từ phía sau, làn môi giá buốt áp sát vào hõm cổ: "Bảo bối, em tìm áo choàng tắm kiểu gì mà lại chui tận xuống gầm giường thế?"

Cả người tôi cứng đờ, đôi môi vì quá sợ hãi mà tê dại, r/un r/ẩy không thốt nên lời. Tôi dốc hết sức bình sinh định gỡ đôi tay đang kìm kẹp mình của Cố Lan ra: "Cố... Cố Lan, buông... buông tay ra đã."

Anh ta khẽ cười một tiếng, hơi thở lạnh lẽo phả sau tai khiến tôi không kìm được mà rùng mình. Một giọt chất lỏng đặc quánh rơi xuống xươ/ng quai xanh của tôi, mùi m.á.u tanh thoang thoảng bắt đầu bao trùm lấy không gian.

Tôi dồn hết sức lực, thúc mạnh khuỷu tay vào bụng Cố Lan. Quả nhiên anh ta đ/au đớn buông tay. Tôi không dám ngoảnh đầu lại nhìn, cắm đầu chạy thục mạng về phía cửa.

Thế nhưng, cổ tay phải của tôi đã bị anh ta tóm c.h.ặ.t! Anh ta gi/ật mạnh một cái khiến tôi lảo đảo, ngã nhào vào lòng anh ta. Vừa ngước mắt lên, tiếng kêu thét đã nghẹn đắng nơi cổ họng.

Một tia sét x.é to.ạc bầu trời. Dưới ánh sáng trắng bệch của tia chớp, một gương mặt nát bét, m.á.u me đầm đìa đang từ phía trên nhìn chằm chằm xuống tôi.

5.

Nửa mặt trái của Cố Lan như bị d.a.o rìu băm vằn vện vô số nhát, da thịt lật ra, sâu thấy cả xươ/ng. Phần nối giữa mũi và khuôn mặt chỉ còn sót lại một lớp da mỏng dính. Điểm duy nhất còn nguyên vẹn trên gương mặt ấy là con mắt bên phải. Giữa đống m.á.u thịt be bét, nó nhìn tôi, từ từ nheo lại thành một đường cong mỉm cười. Cổ họng anh ta ọc ọc m.á.u tươi, giọng nói khản đặc: "Gia Gia, anh là thật..."

Câu nói "Gia Gia, anh là thật" sao mà nghe quen thuộc đến thế?

Một tiếng ù tai nhức nhối vang lên trong n/ão bộ. Giữa cơn sợ hãi tột độ và cơn đ/au đầu như b.úa bổ, tôi ngất lịm đi. Khi tỉnh dậy lần nữa, tôi thấy mình đang nằm gục trên bàn.

Hóa ra chỉ là một giấc mơ?

Thế nhưng, cảm giác chân tay bủn rủn vì sợ hãi và nhịp tim đ/ập lo/ạn xạ sau cơn đại nạn lại chân thực đến lạ lùng. Tôi đưa tay day day cái đầu như sắp n/ổ tung, nhìn thấy chiếc điện thoại đặt trước mặt.

Trong phòng livestream, giữa lúc các fan đang tranh cãi về việc có nên qu/an h/ệ t.ì.n.h d.ụ.c trước hôn nhân hay không, bình luận của Thanh Phong Đạo Trưởng lại xuất hiện: [Mấy bông nấm đỏ mọc ở chân giường là nấm Qu/an T/ài, do x.á.c c.h.ế.t trong qu/an t/ài nôn ra cuống nấm, mọc xuyên qua nắp qu/an t/ài ra ngoài. Hắn nói "ăn", có lẽ là ăn thịt thật đấy. Chạy mau đi!]

Bình luận này giống hệt như trong giấc mơ!

Tôi ngước mắt nhìn lên, sau cánh cửa kính mờ, bóng dáng Cố Lan thấp thoáng hiện ra. Anh ta đang vừa tắm vừa ngân nga một bản tình ca vui vẻ. Không đợi Thanh Phong Đạo Trưởng giục lật đệm, tôi đã lao đến cạnh giường hất tung tấm đệm lên.

Mắt tôi tối sầm lại, tim như nhảy lên tận cổ họng. Bởi vì, dát giường bên dưới y hệt như trong giấc mơ! Đen tuyền một màu sơn!

Tôi quyết định dứt khoát, cầm điện thoại vặn nhỏ âm lượng, đeo tai nghe Bluetooth vào rồi định xông thẳng ra cửa. Thế nhưng, trong chiếc điện thoại còn lại, tại nhóm chat sáu người của chúng tôi, Bùi Diệu đột nhiên gửi tới một bức ảnh.

Trong ảnh, Dương Vũ San đang nằm trên vũng m.á.u. Nửa mặt trái của cô ấy như bị d.a.o rìu c.h.é.m nát, da thịt lật ra thấy cả xươ/ng, phần mũi chỉ còn dính lại một lớp da. Điểm nguyên vẹn duy nhất trên cả khuôn mặt là con mắt phải.

Tư thế c.h.ế.t của cô ấy giống hệt như cái c.h.ế.t của Cố Lan mà tôi vừa mơ thấy!

Tôi sợ đến mức run tay, điện thoại rơi xuống đất. Ngay khi vừa định nhặt lên, một bàn tay lạnh lẽo, ẩm ướt đã đ/è c.h.ặ.t lấy tay tôi. Giọng nói của Cố Lan vang lên từ trên đỉnh đầu, u uất: "Bảo bối, em đang r/un r/ẩy sao?"

6.

Tôi không dám ngẩng đầu nhìn anh ta. Tôi gi/ật phắt điện thoại, dùng sức tông mạnh vào người anh ta rồi mở cửa phòng chạy thoát thân. Giọng Cố Lan u uất vọng lại từ phía sau: "Gia Gia, em đừng chạy, anh là thật..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu