6925

6925

CHƯƠNG 1: 6H30-NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC.

23/01/2026 19:19

CHƯƠNG 1: 6H30-NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC.

Sáng ngày 6 tháng 9 năm 2025- ngày mà tôi chọn để khởi đầu hành trình mới của mình.

Tỉnh dậy 6h30 sau giấc ngủ dài, trong người tôi lúc đó tràn ngập hằng tá loại cảm xúc khác nhau, có lẽ lúc ấy, phần lớn trong tôi là cảm giác buồn bã hơn bao giờ hết.

Người ta chọn bước đi trên một hành trình mới là muốn tìm cho mình tương lai tốt đẹp hơn, nhưng cảm giác để lại quá khứ phía sau cũng chẳng dễ chịu chút nào, nhất là trong quá khứ đó còn có cha, có mẹ, và còn cả bản thân non nớt của chính mình.

Đi 1 vòng căn nhà đã nuôi lớn mình hơn mấy chục năm qua, nơi mà đã nãy sinh những suy nghĩ non sơ nhất, hay xa hơn nữa là thuở chỉ mới là giọt m/áu bé xíu vừa có được mạch sống giữa sự vận hành của cái vũ trụ bao la ngoài kia. Căn nhà vẫn còn nằm im ở đó, lớp bụi thời gian dể lại trên bàn thờ với mấy cái tủ gỗ vẫn dày theo năm tháng .

Cái bàn thờ đã trải qua mấy chục năm ròng rã, rồi từng thế hệ đã ngày ngày lau chùi dọn dẹp nó cũng đã trở thành những tấm di ảnh được để lên trên. Cái bàn thờ, giờ cũng chẳng còn là cái tủ gỗ vô tri vô giác nữa mà nó đã trở thành cánh cổng kết nối giữa thực tại và quá khứ, cái mà sẽ trở thành kỉ niệm nhắc nhớ về bóng lưng của những con người đã đi xa. Và liệu có một ngày nào đó, chính tôi cũng sẽ là một trong những bóng hình trên đó? Nhưng trước hết, có lẽ tôi cần để lại gì cho đời cái gì đẹp đẽ đi cái đã.

Trời sáng, nắng lên, đôi chân đã mong mỏi rảo bước trên hành trình mới. Tôi tự hỏi, trên hành trình mới này, sẽ có mật ngọt hay trái đắng cho chính bản thân mình? Mà ai quan tâm, dù sao đời người cũng về với cát bụi một lần duy nhất, vậy thì cứ cống hiến cho đời những gì tuyệt nhất của mình thôi. Bông hoa ngoài kia đâu cần ai công nhận mà vẫn đang tỏa sắc giữa đất trời, trang sách ta đọc cũng đang cống hiến hết mình dâng đời từng con chữ mà chẳng cần lời khen ngợi từ ai. Miễn là bạn không ảnh hưởng tiêu cực tới thế giới ngoài kia, sao không thử một lần sáng bằng hết thảy năng lượng của mình. Bạn tôi ơi, ta còn quyền được sống kia mà!

Bảy giờ sáng, tiếng khởi động của chiếc xe khách màu cam gọi dậy giác quan của chú chim vừa đủ lông đủ cánh. Từng bóng cây của quê nhà từ từ tạm biệt qua cửa kính, đã bao lần chúng tạm biệt từng cánh chim đã bay xa rồi lại tái ngộ ở phiên bản hoàn hảo hơn. Chắc cây cũng vui, vui vì đã chứng kiến cả một hành trình rực rỡ cơ mà.

Qua cửa sổ xe, từng hình ảnh thành thị rồi nông thôn cứ đan xen vụt qua trước mắt như một thước phim, hay nói đúng hơn là phần mở đầu cho bộ phim mà chính mình là vai chính. Tôi biết ơn cha mẹ mình lắm, vì họ không để tôi trở thành con bù nhìn lặng lẽ trên ruộng lúa ngoài kia, cứ đứng nhìn bốn mùa đi qua trước mắt rồi đến lúc muốn đi cũng chẳng thể vì sự mục rữa của chính đôi chân mình. Họ để tôi tiếp cận với tri thức, với ước mơ cả đời của họ đã bị vùi sâu bởi cái nghèo, giờ đây tôi chẳng phải một con người bằng da bằng thịt, mà tôi là niềm hi vọng của hai nửa đời người.

Xe tới nơi lúc mười hai giờ trưa, một nửa ngày đã lướt qua thế đó, cũng đã thoáng đó tôi đã tạm biệt nhà mình 3 tiếng hơn. Bước xuống từ xe trung chuyển, ngôi trường tôi hằng chờ đợi bấy nhiêu ngày chỉ còn vỏn vẹn mấy mươi bước chân là tới, ôi trời ơi cái cảm giác này.

Tôi nôn một, cái đứa đang đ/ập thình thịch trong lồng ng/ực tô nôn cả tới mười. Tưởng như không có mấy cái xươ/ng ràng nó lại chắc nó chạy trước tôi cả chục mét vào luôn cổng trường luôn rồi đó.

Tôi chọn ở kí túc xá, bởi điều kiện kinh tế gia đình, và quan trọng hơn vẫn là thuận tiện cho việc đi học của mình, với một đứa từ nhỏ chỉ biết trường và nhà, thật háo hức làm sao khi bắt đầu ở một nơi xa lạ với những người bạn cùng phòng hoàn toàn mới.

Làm xong thủ tục nhận phòng, từng bậc cầu thang trôi qua như cái chớp mắt, 208 đã ở ngaytrước mắt mình. Sau khoảng thời gian chỉ gặp nhau qua mấy dòng tin nhắn, những người bạn cùng phòng bằng xươ/ng bằng thịt đang đứng trước mắt tôi đây.

Liệu những ngày tháng tiếp theo, họ sẽ đối xử với tôi thế nào, và tôi trong mắt họ, liệu có phải là tôi trong mắt của chính mình?

Làm quen môi trường mới, nghỉ ngơi một chút, tôi bắt đầu khám phá môi trường học tập mới của mình. Ngôi trường Cao đẳng của tôi bé lắm, nhưng năm mươi năm qua nó đã nuôi dưỡng biết bao mầm xanh cho tương lai. May mắn lắm thay khi tôi đã trở thành một trong số ấy.

Thoáng chốc, vài tiếng đã trôi qua, Mặt Trời lộc cộc lái chiếc xe cà tàng đi về nghỉ mệt, nhường chỗ cho cô bạn Mặt Trăng kéo chiếc váy đen tuyền điểm xuyến ánh sao phủ kín bầu trời. Được rồi, tôi cũng là mặt trời của chính mình, nên tôi cũng phải nghỉ ngơi thôi chứ nhỉ?

Vậy là ngày đầu tiên đã trôi qua thế đó, thật mong chờ viết tiếp chuyện ngày sau.

Tối nay, bạn cũng ngủ thật ngon nhé, mặt trời của tôi ơi!!!

Danh sách chương

1 chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu