Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
ước đây của anh. Anh thậm chí chẳng mấy khi m/ua sắm đồ đạc cho bản thân, ở trường toàn mặc đồng phục. Thẩm Lạc gần như chưa từng thấy anh có hoạt động giải trí nào cả. Nếu có thể đưa anh ra ngoài chơi, Nhậm Hằng chắc cũng sẽ cảm thấy vui vẻ nhỉ.
Thế nhưng hiện tại bố mẹ đã không còn cho cậu tiền tiêu vặt nữa rồi. Cậu cũng không có tiền để mời Nhậm Hằng đi chơi.
Thẩm Lạc cứ trăn trở mãi về chuyện này, ăn cơm xong liền tức tốc chạy về phòng mình trước.
"Anh ơi, anh ta cuối cùng cũng chịu không bám đuôi anh nữa rồi à?" Tiểu Nguyệt kinh ngạc nói.
Nhậm Hằng cụp mắt thu dọn bàn ăn, không nói lời nào.
Nhậm Tiểu Nguyệt rụt rụt cổ, nhìn vào biểu cảm của anh trai mình.
"Cãi nhau rồi à?"
Nhậm Hằng: "Cậu ấy muốn tham gia cuộc thi Tân Tinh."
"Cái đồ ngốc này, không sợ bị đ/au tim tái phát à!"
"…… Cậu ấy muốn làm Cẩm Nang."
Tiểu Nguyệt chớp chớp mắt: "Hả?"
……
Thẩm Lạc ở trong phòng mình ra sức lục tung tủ đồ lên một hồi, đếm đếm đống mô hình bày kín trên kệ, giày phiên bản giới hạn, cùng với một số món đồ xa xỉ khác. Đống này đem b/án đồ cũ đi, chắc là cũng gom góp được kha khá tiền nhỉ?
Những thứ này trước đây đều là bảo bối của Thẩm Lạc, không ai được phép chạm vào, nhưng hiện tại cậu đã không còn quá để tâm đến chúng nữa rồi, chỉ cảm thấy…… trước đây mình tiêu tiền đúng là vung tay quá trán thật mà.
Nhưng cũng may, giờ cậu đã có đủ kinh phí để mời Nhậm Hằng đi chơi rồi.
Vừa hay cuốn sổ ghi chép của cậu đang được Nhậm Hằng giữ hộ, đúng lúc có thể dùng làm cái cớ để sang tìm anh.
Thẩm Lạc đi xuống lầu, trong lòng cứ lẩm nhẩm tính toán xem làm sao để hẹn Nhậm Hằng ra ngoài. Đi đến trước cửa phòng anh, cậu gõ gõ cửa, bên trong không có tiếng trả lời. Chẳng lẽ Nhậm Hằng vẫn còn đang gi/ận cậu sao?
Thẩm Lạc thử vặn tay nắm cửa.
"Nhậm Hằng ơi?"
Trong phòng không thấy bóng người, nhưng trong phòng vệ sinh lại có tiếng vòi hoa sen truyền ra thoang thoảng. Nhậm Hằng chắc là đang tắm rồi.
Thẩm Lạc gõ gõ cửa phòng tắm, cao giọng nói lớn: "Nhậm Hằng, em vào nha, em đến lấy cuốn sổ ghi chép của em."
Nhậm Hằng không trả lời, Thẩm Lạc liền tự mình đi vào, bởi vì cậu đã nhìn thấy cuốn sổ ghi chép của mình nằm chễm chệ trên bàn học của Nhậm Hằng rồi.
Thẩm Lạc thuận thế ngồi xuống bên bàn học của Nhậm Hằng, lật lật xem qua phần bài học ngày hôm nay, rồi vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Nhậm Hằng bước ra ngoài.
"Nhậm Hằng."
Nhậm Hằng vậy mà vẫn không thèm để ý đến cậu.
Thẩm Lạc bĩu bĩu môi, giọng điệu có phần cứng nhắc hơn vài phần: "Ngày mai anh có lịch trình gì không?"
Thẩm Lạc lời còn chưa nói hết, không ngờ Nhậm Hằng lại trực tiếp cởi phắt chiếc khăn tắm ra để thay quần áo. Nhậm Hằng lấy bộ đồ ngủ của mình ra, lúc này mới quay người lại, vừa vặn chạm phải tầm mắt của Thẩm Lạc.
Giây tiếp theo, toàn bộ khuôn mặt của Nhậm Hằng đỏ bừng lên như gấc chín.
"Ai cho cậu vào đây hả!" Anh lập tức lao vọt tới, đưa tay bịt ch/ặt lấy mắt của Thẩm Lạc.
"?? Em đã nói trước với anh rồi mà!"
"Mau đi ra ngoài."
"Anh che hết mắt em lại rồi thì em đi ra ngoài kiểu gì được cơ chứ??"
Thẩm Lạc định kéo bàn tay của anh xuống, lại trực tiếp bị Nhậm Hằng ấn mạnh xuống giường, rồi lấy chăn trùm kín mít lại.
Thẩm Lạc: "??"
Đến khi Thẩm Lạc vất vả lắm mới gi/ật được tấm chăn đang trùm trên người ra, Nhậm Hằng đã mặc xong bộ đồ ngủ, đang dùng lực cài nốt chiếc cúc áo ở trên cùng, sau đó mới cầm lấy chiếc máy trợ thính đeo lên tai. Vành tai của anh lúc này vẫn còn đỏ lựng.
Thẩm Lạc ngẩn người, lúc này mới chợt nhận ra, vừa nãy cậu đi vào nói chuyện với Nhậm Hằng thì ra anh đều không nghe thấy gì cả. Nhậm Hằng từ trước đến nay luôn thể hiện vô cùng khéo léo và đĩnh đạc, chẳng có điểm nào khác biệt so với người bình thường, thành thử Thẩm Lạc thường xuyên quên mất việc anh có chướng ngại về thính giác. Không ngờ tình trạng của Nhậm Hằng lại nghiêm trọng đến mức này.
"Cậu có chuyện gì." Nhậm Hằng lại né tránh không nhìn thẳng vào mắt cậu nữa.
"Em, lấy sổ ghi chép……"
"Giờ lấy xong rồi chứ?"
"Ừm."
Nhậm Hằng đỡ trán: "Vậy thì ra ngoài đi."
Thẩm Lạc có chút ngơ ngác đứng dậy, rồi lại quay trở lại: "Nhậm Hằng, ngày mai cùng nhau ra ngoài chơi đi."
Nhậm Hằng ngẩn ra một thoáng: "Không đi."
"Tại sao chứ?"
"Cậu đi tìm người khác đi." Nhậm Hằng chỉ mở cửa ra cho cậu, dùng động tác ra hiệu mời cậu ra ngoài.
Thẩm Lạc liền không vui: "Có cần phải gi/ận đến mức này không hả, em chẳng qua là mới chỉ nhìn một cái thôi mà."
Tai của Nhậm Hằng lại đỏ ửng lên lần nữa: "Im miệng……"
"Cái này thì có làm sao đâu chứ, chỗ đó của anh lại chẳng có cái gì là không thể cho người ta thấy cả. Người khác có khi còn hâm m/ộ chẳng kịp ấy chứ. Cùng lắm thì em cũng cho anh nhìn lại là được chứ gì." Thẩm Lạc vừa nói vừa toan gi/ật thắt lưng quần ra, Nhậm Hằng liền vội vàng giữ ch/ặt lấy tay cậu lại.
"Đừng có mà tùy tiện cho người khác xem!"
Thẩm Lạc cảm thấy mình lại vừa bị m/ắng rồi.
"Tại sao anh lại cứ hay gi/ận em thế hả."
"Tôi không có gi/ận."
"Thế sao anh lại từ chối em." Thẩm Lạc vô cùng uất ức: "Không chịu lập đội với em, cũng không chịu đi chơi với em luôn."
Nhậm Hằng muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn khẽ thở dài một tiếng: "Cậu muốn đi đâu?"
Thẩm Lạc ngẫm nghĩ một chút: "Đi cắm trại trên tầng thượng của tòa nhà Tinh Không đi."
"Còn ai nữa không."
"Chỉ có hai đứa mình thôi mà."
Nhậm Hằng sững sốt. Anh vốn dĩ tưởng rằng Thẩm Lạc lại muốn lợi dụng anh để hẹn người khác ra ngoài chơi. Dù sao thì nhờ vào thành tích học tập nên sức ảnh hưởng của anh ở trường cũng khá tốt. Anh cũng đã ít nhiều quen thuộc với cái chiêu trò này rồi. Không ngờ Thẩm Lạc lần này chỉ muốn đi riêng với anh thôi sao?
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook