Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi vừa nhìn đã nhận ra cậu ấy.
Thụ chính, Thẩm Mộc.
Cốt truyện quả nhiên đang âm thầm sửa chữa, đẩy hai người họ đến với nhau.
Thẩm Mộc nhìn gương mặt căng cứng của Chu Cảnh Nặc, sau đó nhìn sang tôi, cẩn thận hỏi:
“Tổng giám đốc Chu, đây là… bạn của anh sao?”
Yết hầu Chu Cảnh Nặc chuyển động.
Ánh mắt anh rời khỏi mặt tôi, nhìn về nơi xa.
“Không phải.”
Hai chữ dứt khoát, phủi sạch mọi qu/an h/ệ.
Nỗi bức bối trong lòng tôi lập tức hóa thành những mũi gai chua xót.
Không đ/au dữ dội, nhưng lại khiến người ta không thể làm ngơ.
Tống Ngộ dường như nhận ra bầu không khí kỳ lạ, khẽ chạm vào cánh tay tôi rồi nhỏ giọng hỏi:
“Anh Th/ù Niên, vị này là…”
Tôi cũng lạnh lùng trả lời:
“Không quen.”
Nói xong, tôi kéo tay cầm vali của Tống Ngộ, không nhìn sắc mặt lập tức trở nên khó coi của Chu Cảnh Nặc nữa.
“Đi thôi, Tiểu Ngộ.”
“Xe ở bên kia.”
Buổi tối, tôi định nấu lẩu nên ra ngoài m/ua nguyên liệu.
Vừa ra khỏi cổng khu nhà chưa được mấy bước, dưới ánh đèn đường đã xuất hiện vài bóng người quen thuộc.
Bước chân tôi dừng lại, lập tức quay người muốn chạy.
Muộn rồi.
Tiểu Lưu dẫn đầu đã chạy tới chắn trước mặt tôi.
Khuôn mặt tròn nhăn lại như quả mướp đắng.
“Cậu chủ nhỏ, cái đó…”
“Lại… lại gặp nhau rồi ha.”
Tôi nhìn cậu ta.
Cậu ta cũng nhìn tôi.
Trong mắt cả hai đều viết đầy sự lúng túng quen thuộc.
Cảnh tượng này trong ba năm qua, không diễn ra một trăm lần thì cũng có tám mươi lần.
Tôi thở dài.
“Làm gì?”
“Lại muốn trói tôi sao?”
Tiểu Lưu gãi đầu, cười gượng.
“Sếp nói chúng tôi đến mời cậu qua đó.”
Những vệ sĩ áo đen phía sau đồng loạt tiến lên nửa bước.
Động tác chỉnh tề, được huấn luyện bài bản.
Tôi: “…”
Rốt cuộc là ai đã thề son sắt rằng mình vẫn còn đạo đức cơ bản, sẽ tôn trọng lựa chọn cá nhân?
Trên đường, Tiểu Lưu gọi điện cho Chu Cảnh Nặc, báo cáo mọi chuyện thuận lợi, hiện tại đã trên đường trở về.
Không biết bên kia nói gì, Tiểu Lưu nghi hoặc gãi đầu.
“Chàng trai trẻ trắng trẻo sao?”
“Tôi không nhìn thấy cậu trai trẻ nào bên cạnh cậu chủ nhỏ.”
“Cậu ấy chỉ có một mình.”
Tiểu Lưu đưa tôi đến cửa rồi bỏ chạy nhanh như gió.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Trong phòng khách chỉ bật một ngọn đèn sàn.
Chu Cảnh Nặc mặc áo nỉ rộng màu trắng ngà, bên dưới là quần mặc nhà cùng tông.
Mái tóc mềm mại rũ xuống trán, khiến anh trông rất trẻ.
Trong tay anh cầm một ly rư/ợu, ánh mắt mơ màng nhìn sang.
Từ gò má đến vành tai đều đỏ lên bất thường.
Uống say rồi.
Nhìn thấy tôi bước vào, anh đặt ly xuống, loạng choạng đứng dậy.
Anh đi thẳng đến trước mặt tôi, dừng lại rồi mở miệng tuyên bố:
“Chúng ta quay lại rồi.”
Tôi: “…”
Tôi ngơ ngác nhìn anh, cố gắng tìm một chút dấu vết đùa giỡn trên mặt anh.
Không tìm thấy.
“Ai nói?”
“Quay lại lúc nào?”
“Chuyện lớn như vậy không cần thông báo cho người trong cuộc là tôi sao?”
Chu Cảnh Nặc chớp mắt.
Hàng mi dày tạo thành một bóng nhỏ dưới mắt.
Anh hơi nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ rồi hùng h/ồn đáp:
“Tôi tự quyết định.”
Tôi bị logic của kẻ say này chọc tức đến bật cười.
“Anh nghĩ?”
“Anh nghĩ là tính sao?”
Dù vô lý, anh vẫn hùng h/ồn tiến lại nửa bước rồi ôm ch/ặt lấy tôi.
“Tôi nhớ em.”
“Tôi ăn không ngon, ngủ không được.”
“Tôi sống không tốt.”
“Trần Th/ù Niên…”
Anh bĩu môi, để lộ vẻ ấm ức hiếm thấy.
“Tôi muốn quay lại thì phải quay lại.”
“Nếu tôi không đồng ý thì sao?”
Chu Cảnh Nặc quay mặt lại, ánh mắt âm u.
“Vậy có lẽ tôi thật sự sẽ cân nhắc một vài th/ủ đo/ạn chẳng mấy đạo đức.”
Còn bắt đầu u/y hi*p rồi.
Tôi nhướng mày.
“Ví dụ?”
Giây tiếp theo, Chu Cảnh Nặc đột nhiên giơ tay, nắm lấy vạt áo nỉ rồi kéo lên.
Bên dưới chiếc áo nỉ không phải lớp áo mặc trong bình thường.
Mà là một chuỗi bạc lấp lánh, xâu vài hạt châu xinh đẹp, ôm ngang lồng ngựk săn chắc của anh.
Chu Cảnh Nặc nắm lấy tay tôi, ngang ngược áp thẳng lên lồng ngựk nóng bỏng của mình.
Dưới lòng bàn tay là nhịp tim đ/ập gấp gáp cùng sợi dây lạnh, hơi cấn tay.
“Ch*t ti/ệt.”
“Anh đang dùng sắc dụ tôi đấy à?”
Quả nhiên chẳng có chút đạo đức nào.
Chu Cảnh Nặc rũ mắt nhìn tôi, hàng mi run lên dữ dội.
Anh dẫn tay tôi men theo chuỗi bạc, chậm rãi ấn xuống thấp hơn.
“Tôi thật sự già sao?”
“Em sờ lương tâm rồi nói đi.”
Anh hít mũi, bàn tay còn lại cũng nắm lấy tay tôi, giữ thật ch/ặt, không cho rút về.
“Thật sự trông nhỏ sao?”
Tôi bị chuỗi tấn công liên hoàn của anh làm cho đầu óc quay cuồ/ng, mất mặt mà nuốt nước bọt.
Sắc đẹp làm mờ lý trí.
“Không già.”
“Cũng không nhỏ.”
Khóe môi anh chậm rãi cong lên.
Được đằng chân lân đằng đầu, anh tựa trán vào vai tôi, nhẹ nhàng cọ cọ rồi buồn bực nói:
“Vậy chúng ta quay lại.”
Chu Cảnh Nặc cúi đầu.
Đôi môi nóng bỏng lập tức áp xuống.
Nụ hôn gấp gáp, hỗn lo/ạn, chẳng theo nhịp nào, khiến tôi choáng váng đến không thở nổi.
Đến khi không khí trong phổi gần như bị vắt sạch, anh mới hơi lùi lại.
Trán tựa vào trán tôi, hơi thở nặng nề gấp gáp.
Sau đó, tôi cảm giác bàn tay đang đỡ phía sau đùi mình đột nhiên dùng sức.
Anh bế tôi lên, loạng choạng đi về phía phòng ngủ.
Cả người tôi bị ném vào lớp chăn mềm mại, lập tức chìm xuống.
“Chu… Chu Cảnh Nặc.”
Tôi đẩy vai anh.
“Anh chờ đã…”
“Không chờ được.”
Anh cúi đầu chặn môi tôi lần nữa, tay cũng chẳng chịu yên.
“Khó chịu quá lâu rồi.”
“Bé con.”
Tiếng “bé con” mang theo ham muốn nặng nề khiến da đầu tôi tê dại.
Tôi túm lấy mái tóc thấm mồ hôi của anh.
Anh tạm thời buông tha cho đôi môi tê dại của tôi.
“Anh… anh nhớ lại rồi sao, Chu Cảnh Nặc?”
Chương 3
Chương 10
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook