Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Sát thủ là "mẹ bỉm"
- Chương 12
Nửa đêm ,khi tôi lần nữa lẻn vào phòng Hứa Lăng, cậu ấy đang ngủ say.
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngây thơ vô hại ấy, rút lưỡi d/ao ra chĩa thẳng về phía cậu ấy, thử đ/âm mạnh xuống.
Chỉ cách da thịt cậu ấy vài centimet, tôi dừng tay.
Thiếu gia hoàn toàn không hay biết, vẫn ngủ ngon lành.
Không một chút phòng bị, không giống vờ vịt chút nào.
Chút nghi ngờ và cảnh giác trong tôi tan biến, tôi thu d/ao về đ/á/nh thức cậu ấy.
Hứa Lăng mở mắt lờ đờ, dụi mắt nhìn thấy tôi, lập tức lao vào tôi như trẻ con thấy kẹo: "Sát thủ tiên sinh, anh đã về rồi!”
Tôi xoa đầu cậu ấy, khẽ hỏi: "Cậu muốn sống không?”
Cậu ấy ngơ ngác nhìn tôi, nghĩ ngợi rồi nghiêng đầu hỏi:
"Sát thủ tiên sinh muốn em sống ư?”
Tôi sờ lên má cậu ấy, yết hầu khẽ động: "Ừ.”
Ít nhất tôi chưa từng tìm thấy khuôn mặt nào hợp gu mình như vị thiếu gia này.
Cậu ấy cười tủm tỉm: "Vậy được ạ.”
Tôi kể cho cậu ấy nghe kế hoạch giả ch*t.
Đêm đó, cậu ấy gục đầu vào ng/ực tôi hỏi: "Sau khi giả ch*t, em không còn là thiếu gia nữa, không có nơi nào để đi thì sao ạ?”
Tôi nâng mặt cậu ấy lên:
"Tôi nuôi.”
Dần dần biểu cảm trên mặt cậu ấy trở nên kỳ lạ, ôm tôi mà cọ cọ:
"Sát thủ tiên sinh tốt nhất, em thích anh lắm.”
Mặt tôi đỏ bừng.
Đêm hôm đó, ng/ực tôi lại sưng tấy.
Hôm sau, biệt thự của cậu út nhà họ Hứa bốc ch/áy dữ dội.
Quản gia trong biệt thự hôm đó vừa hay xin nghỉ phép về quê.
Nhưng Hứa Lăng "cậu út nhà họ Hứa" đã không được c/ứu ra.
Khi dập tắt lửa, chỉ kịp tìm thấy bộ h/ài c/ốt ch/áy đen không thể nhận dạng.
Trong tang lễ Hứa Lăng, tiếng khóc than vang khắp nơi.
Ngay cả Hứa Phong cũng vắt được vài giọt nước mắt cá sấu, anh ta sờ bia m/ộ với vẻ mặt đ/au khổ tột cùng:
"Em trai, sao em lại đoản mệnh thế này? Em hãy yên nghỉ nhé, anh sẽ luôn nhớ về em.”
Diễn xuất dở tệ.
Tôi lẫn trong đám đông suýt bật cười.
Sau đó Hứa Phong được như ý nguyện, giành lấy toàn bộ quyền thừa kế nhà họ Hứa.
Lão gia nhà họ Hứa nghe tin con trai út mất, bệ/nh tình trầm trọng, chẳng bao lâu cũng qu/a đ/ời.
Công ty nhà họ Hứa trải qua một phen đại lo/ạn điều chỉnh nhân sự.
Còn trong căn nhà nhỏ tôi m/ua, Hứa Lăng đang gục đầu vào ng/ực tôi, mắt đỏ hoe:
"Em chẳng còn gì cả, giờ chỉ còn mỗi sát thủ tiên sinh thôi.”
Giọng tôi khàn đặc, tay xoa mái tóc mềm của thiếu niên:
"Không sao, tôi sẽ luôn bên cạnh cậu.”
Tháng ngày êm đềm trôi qua, mọi thứ vẫn như xưa.
Chỉ có điều nhiệm vụ thứ hai vẫn rất khó nhằn.
Tôi x/á/c nhận: ông trùm Bang Hắc Hổ đúng là tên bi/ến th/ái.
Lần thứ ba bị gã kéo vào lòng mớm rư/ợu, người tôi đã tê dại.
Gã đeo mặt nạ cười khàn khàn, nghịch cái đuôi lớn sau lưng quần tôi:
"Lại gặp nhau rồi, lần này là bé hồ ly à.”
7
Chương 14
Chương 20
Chương 13
Chương 18
Chương 16
Chương 16.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook