Mặt Trăng Và Sếp

Mặt Trăng Và Sếp

Chương 12

08/06/2026 18:41

Tôi không nói gì.

Tôi chậm rãi rút tay về, nắm thành nắm đ/ấm. Móng tay cắm vào lòng bàn tay, dùng cơn đ/au để giữ bản thân tỉnh táo.

“Anh không phải kẻ hèn nhát đâu.”

Tôi mở miệng, giọng lạnh như gió mùa đông.

Ánh mắt anh ta khẽ d/ao động.

09

“Anh là một người tồi tệ.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, nói từng chữ một.

“Anh lấy tôi làm lá chắn để tuyên bố sự trong sạch của mình. Anh lấy tôi ra khai đ/ao, gi*t gà dọa khỉ trước mặt mọi người. Anh nghĩ những nh/ục nh/ã tôi chịu trong mấy ngày đó có thể vì vài câu nói dễ nghe của anh mà xóa sạch sao?”

Sắc mặt anh ta trắng bệch hoàn toàn. Môi mấp máy, giống như một con cá rời khỏi nước.“Anh chưa từng nghĩ những lời đồn trong công ty là do ai truyền ra sao?”

Tôi nói.

“Anh tưởng tôi không biết à? Những lời đó ban đầu là từ miệng trợ lý của anh truyền ra. Là trợ lý của anh, người của anh. Một mặt anh dung túng cấp dưới phát tán tin đồn, một mặt lại trước mặt tất cả mọi người dùng tôi để đính chính. Một mũi tên trúng hai đích hoàn hảo làm sao. Vừa chứng minh anh không phải đồng tính, vừa thuận lý thành chương đuổi tôi, cái thứ vô dụng chướng mắt này, ra khỏi công ty.”

Đồng tử anh ta co mạnh.

“Em biết hết.”

Giọng anh ta rất nhẹ, mang theo một sự r/un r/ẩy tôi chưa từng nghe thấy.

“Em biết là trợ lý của anh truyền. Em biết những tin đồn đó nổi lên như thế nào. Em đều biết, nhưng em không nói.”“Nói ra có ích không?”

Tôi cười lạnh một tiếng.

“Anh là đạo diễn một tay tạo ra trò hề này. Tôi chỉ là đạo cụ trong kịch bản của anh. Đạo cụ không có tư cách lên tiếng.”

Tay anh ta nâng lên, đưa về phía tôi, rồi lại dừng giữa không trung, giống như không dám chạm vào.

“Nhưng lúc yêu qua mạng với anh, em cũng rất vui mà.”

Giọng anh ta bỗng trở nên gấp gáp, mang theo sự khẩn thiết gần như van xin.

“Những đêm đó, những lời em nói, em nói đó là lần đầu tiên em được người khác khen, em nói em cảm thấy hình như mình không tệ đến thế. Những điều đó đều là thật, đúng không? Không phải anh bịa ra. Là em nói. Là cảm nhận chân thật của em.”

Ng/ực tôi giống như bị ai nện mạnh một cú.

“Những niềm vui đó là thật.”

Giọng anh ta bắt đầu run lên.

“Vì sao không thể tiếp tục? Anh sẽ yêu em thật tốt. Bây giờ anh cũng có thể chạm vào em trong hiện thực, đối xử tốt với em, chăm sóc em. Vì sao không cho anh một cơ hội?”

Anh ta tiến về phía tôi một bước.

Tôi lùi lại một bước.

Lưng đụng vào góc tường, không còn đường lui.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

Đôi mắt mà tôi từng cách màn hình tưởng tượng vô số lần, bây giờ đang ở ngay trước mặt tôi.

Sâu thẳm, nóng rực, mang theo sự yếu đuối và c/ầu x/in không nên có ở một người đàn ông ba mươi mốt tuổi.

Tôi nhìn vào mắt anh ta, bỗng nhiên rất muốn cười.

Những lời dịu dàng đó.

Những đêm khuya bầu bạn đó.

Câu “mắt em đẹp lắm” đó.

Câu “anh nuôi em” đó.

Hóa ra tất cả đều là cùng một giọng nói.

Một người có thể ban ngày trước mặt tất cả mọi người m/ắng tôi kinh t/ởm, đến đêm lại nói mắt tôi đẹp.

Mỉa mai biết bao.

“Lúc yêu qua mạng đúng là rất vui.”

Cuối cùng tôi cũng mở miệng. Giọng rất nhẹ, nhẹ đến mức như đang nói với chính mình.

“Đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong hơn hai mươi năm tôi sống. Nhưng…”

Tôi khựng lại.

Chiếc đèn cảm ứng trong hành lang lại tắt. Lần này tắt lâu hơn một chút, giống như nó cũng mệt rồi, không muốn tiếp tục giả vờ nữa.

Chúng tôi im lặng trong bóng tối mấy giây, đèn mới sáng lại, phát ra tiếng ù ù.

“Điều kiện tiên quyết là người đó không phải anh.”

Danh sách chương

5 chương
08/06/2026 18:41
0
08/06/2026 18:42
0
08/06/2026 18:41
0
08/06/2026 18:38
0
08/06/2026 18:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu