Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mễ Mễ
- BÚP BÊ VẢI
- Chương 3
Tôi kêu lên một tiếng: "Bà ơi, ông bảo bà vào nhà."
Bà tôi gi/ật mình như bị tôi dọa, tay run lên, chiếc kim đang cầm trên tay rơi xuống đất. Bà quay đầu lại nhìn tôi một cái, bà nhặt chiếc kim dưới đất lên, lại nhét con búp bê vải đã kh//âu xong vào trong rương, còn khóa rương lại.
Bà tôi nói: "Đi thôi."
Tôi và bà vào nhà, liền thấy ông đang ngồi trên giường đất, ông cau mặt, hung dữ nhìn bà.
Bà tôi đưa th/uốc đến trước mặt ông, lại rót cho ông một bát nước: "Ông già, uống th/uốc đi."
Bà vừa dứt lời, ông liền cầm bát ném vào đầu bà, lại liên tiếp t/át bà mấy cái, làm rá/ch cả miệng bà. Ông tôi dường như vẫn chưa hả gi/ận, lại m/ắng: "Có phải bà mong tôi ch*t không? Trong lòng bà muốn tôi ch*t! Tôi nói cho bà biết Triệu Phượng, dù tôi có ch*t, cũng phải kéo bà cùng ch*t!"
Bà tôi vuốt lại tóc, nửa ngày không nói gì. Tôi lách đến bên cạnh bà, kéo tay bà nói: "Bà ơi, hai bà cháu mình ra nhà đông ở đi, không ở cùng ông nữa."
Ông tôi trừng mắt nhìn tôi một cái, ông bực tức nói: "Thằng ranh con, đi rót nước cho ông."
Tôi nói: "Tôi không đi."
Ông tôi quát lớn: "Mày dám không đi! Tin tao đá/nh ch*t mày không?"
Thấy ông tôi muốn động tay, bà tôi đẩy tôi một cái, bà nói: "Đi rót nước cho ông đi."
Tôi nhặt cái bát dưới đất lên, rót nước cho ông tôi. Ông tôi uống th/uốc xong, lại nói với bà tôi: "Ngày mai đi khám b/ệnh ở trấn với tôi."
Bà tôi không nói gì, bà cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
Thấy bà tôi không nói gì, ông tôi lại nói: "Bà làm mặt nặng mày nhẹ cho ai xem đấy?"
Bà tôi thở dài một hơi, bà nói: "Ngủ đi, mai còn phải đi sớm."
Bà tôi nói xong câu này, liền tắt đèn trong nhà. Tôi nằm ngủ bên cạnh bà, không biết qua bao lâu, tôi nghe thấy có động tĩnh, tôi mở mắt ra, nhờ ánh trăng, tôi thấy ông tôi xuống giường đất, ông lục lọi trong ngăn kéo lấy kim chỉ ra, nhắm ngay mí mắt của mình, từng mũi từng mũi kh//âu lại.
Tôi sợ ch*t khiếp, vừa định kêu lên, liền bị bà tôi bịt miệng lại, bà khẽ nói bên tai tôi: "Đừng kêu, ông cháu đang mộng du, cháu mà đá/nh thức ông ấy dậy, ông ấy sẽ tự dọa mình ch*t đấy."
Tôi nhỏ giọng nói: "Vậy mắt của ông thì làm sao?"
Bà tôi nói: "Chuyện của người lớn, cháu đừng có lo lắng vớ vẩn, ngủ nhanh đi."
Bà tôi đắp lại chăn cho tôi, nhưng tôi căn bản không ngủ được, ông tôi vẫn đang soi gương kh//âu mí mắt. Một lát sau, ông tôi quay đầu lại, hai mắt của ông đều đã bị kh//âu lại, m/áu chảy đầy mặt. Không có mắt, ông tôi ngay cả giường đất cũng không tìm thấy, ông đi đi lại lại trên mặt đất, lúc thì đ/âm vào bàn, lúc thì đ/âm vào rương, tiếng động rất lớn.
Tôi nói: "Bà ơi, ông không nhìn thấy gì nữa rồi."
Bà tôi nói: "Không sao, cháu ngủ nhanh đi."
Lúc bà tôi nói câu này, trong ánh mắt lộ ra vẻ đắc ý, bà dường như rất vui mừng.
Ông tôi đi vòng vòng trên mặt đất, không biết đã đ/âm vào bao nhiêu lần, bà tôi mới chậm rãi ngồi dậy, bà hướng về phía ông tôi gọi một tiếng: "Đi về phía này."
Ông tôi dường như nghe hiểu, ông đi theo tiếng của bà tôi, lên giường đất.
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi liền nghe thấy tiếng kêu của ông tôi, ông kêu lớn: "A a a! Mắt của tôi!"
"Triệu Phượng!"
"Triệu Phượng!"
Ông tôi như phát đi/ên, không ngừng gọi tên bà tôi.
Tôi sợ ch*t khiếp, vội vàng chạy đến nhà bếp, bà tôi đang nấu cơm, tôi nói: "Bà ơi, ông tỉnh rồi, ông gọi bà."
Bà tôi bật cười, bà không nhanh không chậm nấu ăn: "Cứ để ông ấy gọi, cơm của ta còn chưa nấu xong, không rảnh hầu hạ ông ấy."
Bà tôi nói xong câu này, tiếp tục nấu cơm, căn bản không có ý định để ý đến ông tôi.
Bà tôi lại nói: "Tránh xa ông cháu ra, ông ấy bây giờ đang phát đi/ên đấy, đừng để ông ấy bắt được."
Bà tôi vừa dứt lời, tôi liền nghe thấy tiếng của ông tôi: "Triệu Phượng, đưa kéo cho tôi, bà giấu kéo ở đâu rồi?"
Chương 10
Chương 17
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook