Hệ liệt Đả Hồn Tiên 4: Thất Lâu Nhân

Hệ liệt Đả Hồn Tiên 4: Thất Lâu Nhân

Chương 9

20/03/2025 12:02

Vì xe của tài xế Vu chạy tuyến từ trung tâm thành phố nên lúc nào cũng chật kín chỗ nên họ không đặt thêm điểm dừng thứ hai trong nội thành.

Chúc Huyên vui vẻ kiểm tra hành lý trên xe, trông tài xế Vu cũng thả lỏng hơn hẳn.

Nhưng trong lòng tôi lại canh cánh nỗi lo: Nếu mọi thứ đã trở lại bình thường, sao tổng số hành khách vẫn là ba mươi sáu người?

Đáng lẽ phải chật cứng như mọi khi chứ?

Đúng lúc ấy....

“Nhân viên soát vé!”

Một giọng nói vang lên từ cuối xe: “Tôi chưa kịp m/ua vé, cô b/án giúp tôi được không?”

Tôi vội ngoái lại nhìn. Người nói là một thanh niên trẻ trông khá giống sinh viên.

Cậu ta tháo tai nghe xuống, thấy vẻ mặt sững sờ của Chúc Huyên liền ngượng ngùng: “Xin lỗi, lúc lên xe tôi đang gọi video nên quên mất.”

“Sao có thể thế được? Lúc tôi kiểm tra vé, cậu ngồi ở đâu?” Giọng Chúc Huyên đã hơi gấp gáp.

“Tôi ngồi đây từ đầu mà. Chắc lúc ấy tôi cúi đầu xem điện thoại nên cô không để ý, tôi cũng không thấy cô.”

Chúc Huyên đờ đẫn đứng hình. Cậu sinh viên đưa căn cước công dân cho cô, cô vẫn không phản ứng.

Mãi đến khi tài xế Vu ở phía trước bóp còi hai tiếng, cô mới hoàn h/ồn.

Chúc Huyên vội vàng làm thủ tục b/án vé bổ sung rồi quay về, bước đi loạng choạng suýt ngã.

Tài xế Vu vẫn điềm tĩnh. Ông lấy ra một chiếc hộp gỗ vuông đưa cho Chúc Huyên.

Chúc Huyên bưng hộp đến trước mặt tôi. Bên trong không còn viên đ/á nào, chỉ sót lại một gói vải đỏ nhỏ.

Trong gói vải đỏ ấy chính là tấm vé trấn xe.

Tôi lấy gói vải đỏ ra, nhét gọn vào túi áo mình.

Danh sách chương

5 chương
19/03/2025 15:57
0
19/03/2025 15:56
0
20/03/2025 12:02
0
20/03/2025 12:01
0
19/03/2025 15:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Mẹ ruột đánh cắp di cảo của cha để nâng đỡ con riêng, tôi ngồi ghế giám khảo tuyên bố dừng cuộc thi

Chương 7

8 phút

Đêm mưa bão, thanh mai của vị hôn phu nhốt tôi trên sân thượng, tôi khiến họ phải hối hận không kịp

Chương 12

12 phút

Mười tệ hai món mặn hai món chay còn chê đắt, đổi sang năm tệ thì đừng có mà nôn!

Chương 9

19 phút

Chồng để lại 15 căn nhà cho thư ký, tôi khiến di chúc của ông ta thành giấy lộn

Chương 19

21 phút

Ba chiếc đũa

Chương 16

53 phút

Sau khi vỡ nợ, em vợ bán nhà cứu tôi, 8 năm sau tôi thành tỷ phú, anh ruột đòi 7,2 triệu

Chương 10

55 phút

Tôi góp 1,6 tỷ tiền cọc, mẹ chồng không cho đứng tên, tôi lập tức đổi người khác

Chương 17

58 phút

Đóa Hồng Của Con Chó Trung Thành

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu