Chú Chú Niên Niên

Chú Chú Niên Niên

Chương 4

30/08/2024 21:46

7.

“Tôi bồi dưỡng em lâu như vậy, tốn biết bao nhiêu thời gian và tinh lực, em thì vô tình rồi.”

Tôi nghi ngờ anh ta uống say, nếu không sao lại nói nhiều lời vớ vẩn như thế.

“Trần Dật.” Tôi đ/è cơn gi/ận trong lòng, “Lúc trước chúng ta đã thỏa thuận rồi, anh không được lật lọng.”

Anh ta cười một tiếng.

Hình như có người phụ nữ nào đó đang gọi anh ta, cô ta giở cái giọng nũng nịu: “Trần tổng, đừng gọi điện thoại nữa, người ta đang chờ anh uống rư/ợu đây này.”

Trần Dật cười trả lời "Được", rồi lại lạnh như băng nói với tôi: "Mạnh Niên, không phải tôi lật lọng, mà là nhiệm vụ của em còn chưa hoàn thành.”

“Vốn đầu tư, còn chưa gửi hết.”

Nghe anh ta nói vậy, tôi mới nhớ ra.

Lần trước tôi có hẹn với Lâm Chú, sau khi kết hôn xong, anh mới chuyển số tiền đầu tư còn lại vào cho công ty của Trần Dật.

Quả thật tôi không thể phản bác.

Nhưng thật tình tôi không muốn chờ thêm một phút nào nữa, tôi muốn nhanh chóng lấy được đơn xin từ chức, muốn chấm dứt tất cả qu/an h/ệ với Trần Dật.

Sau khi rối rắm mấy ngày, trong một buổi tối, cuối cùng tôi cũng gõ cửa phòng sách của Lâm Chú.

“Vào đi.”

Có vẻ anh ấy đã vệ sinh cá nhân rồi, đang mặc áo ngủ tơ tằm, đeo kính gọng vàng, ngồi đối diện với máy tính trước bàn làm việc.

Lâm Chú lộ vẻ kinh ngạc: "Sao vậy?”

Tôi đi tới bên cạnh anh ấy, cố lấy dũng khí mở miệng: "Ừm, khi nào chúng ta đi đăng ký kết hôn?"

Vẻ kinh ngạc trên mặt Lâm Chú biến thành vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Tôi sợ anh ấy hiểu lầm cái gì, vội vàng giải thích: "Không phải trước đây anh nói, phải kết hôn mới được nhận nốt số tiền đầu tư còn lại sao?"

“Đi đăng ký kết hôn thì sao? Đăng ký xong thì anh có thể chuyển tiền sớm cho bên đó không?”

Trầm mặc, một khoảng không trầm mặc rất lâu.

Mặt Lâm Chú đen tới mức dọa người.

Nhìn biểu cảm khó coi của anh ấy, tôi không dám lên tiếng nữa.

Không khí rất áp lực, tôi nghĩ nếu không hay là mình về trước, xoay người tính rời đi: "Tôi về trước.”

Ai ngờ vừa mới xoay người thì có một bàn tay từ bên cạnh vươn ra, trực tiếp vòng quanh eo tôi.

Trọng tâm tôi không vững, ngã ngồi lên tay nắm ghế dựa.

Cánh tay Lâm Chú rất dài, vòng quanh eo tôi, ôm ch/ặt tôi.

"Mạnh Niên, Trần Dật cho em bao nhiêu tiền, để em trung thành làm việc cho cậu ta như vậy? Thậm chí còn tình nguyện kết hôn, giúp cậu ta hoàn thành ước nguyện?”

Tôi ngơ ngác “Hả” một tiếng.

“Mặc kệ cậu ta trả cho em bao nhiêu, tôi trả gấp đôi.”

“Em đến bên tôi đi.”

8.

Bởi vì đang ngồi trên tay nắm ghế nên tôi cao hơn Lâm Chú một chút. Đầu óc tôi rối bời, ngốc nghếch cúi đầu nhìn Lâm Chú.

Lông mày ki/ếm của anh ấy nhíu ch/ặt, trong ánh mắt thâm thúy lộ ra vẻ nghiêm túc.

Tim tôi đ/ập rất nhanh, nhanh đến mức khiến tôi hoảng hốt.

Kỳ lạ, rất ít khi tôi được cảm thụ loại cảm xúc này, tôi không biết miêu tả nó thế nào, nhưng tôi biết, bây giờ tôi rất căng thẳng.

“Không, không phải.”

Hiếm khi tôi nói lắp thế này.

“Không phải như anh nghĩ đâu.” Tôi bắt đầu giải thích, "Tôi hỏi cái này, là bởi vì Trần Dật nói, chỉ khi nào anh ta được nhận trọn khoản đầu tư, anh ta mới đồng ý ký đơn xin từ chức cho tôi.”

“Tôi muốn được từ chức sớm, không muốn dính líu xíu qu/an h/ệ gì với anh ta nữa, cho nên mới hỏi…”

“Anh hiểu tôi có ý gì không, tôi…”

Lâm Chú ngắt lời tôi: "Đơn xin từ chức?”

Tôi gật đầu: "Đúng. Tôi đã làm đơn xin rồi, nhưng còn thiếu chữ ký cuối của Trần Dật.”

Một giây, hai giây.

Ba giây sau, cuối cùng lông mày Lâm Chú cũng giãn ra.

“Vậy sau khi nghỉ việc em muốn làm gì? Muốn đến công ty tôi không?”

Tôi lắc đầu: "Tôi muốn mở một quán cà phê.”

“Quán cà phê?”

“Ừm. Tôi vẫn luôn muốn mở một quán cà phê.”

Lâm Chú như có điều suy nghĩ: "Được, muốn làm gì thì làm cái đó.”

Không biết vì sao, giọng nói của anh ấy rất làm cho người ta an tâm.

Nghe anh ấy nói vậy, tôi thực sự có loại cảm giác được tự do, như thể có thể làm chuyện mình muốn làm ngay lập tức.

“Vậy,” Tôi thử hỏi, “Khoản đầu tư còn lại..."

Tôi còn chưa nói xong, Lâm Chú đã quyết đoán ngắt lời tôi.

“Ngày mai đi đăng ký kết hôn.”

Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm.

“Hả? Ngày mai? Có phải hơi vội không?”

“Không vội.”

Lâm Chú ngẩng đầu nhìn tôi, nở một nụ cười.

“Tôi đã chờ lâu lắm rồi.”

Danh sách chương

5 chương
30/08/2024 21:47
0
30/08/2024 21:46
0
30/08/2024 21:46
0
30/08/2024 21:45
0
30/08/2024 21:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

MƯỜI VĂN MUA MỘT NƯƠNG TỬ, ĐỔI LẤY HAI KIẾP TƯƠNG PHÙNG

1

7 phút

Tầm Thường Như Tôi

Chương 19

15 phút

Tuyết Đầu Mùa

Chương 18.

24 phút

Trước ngày phòng khám lão thủy thủ Cơ Long đóng cửa, anh cùng vợ cũ truy tìm mười ba bản đồ thính lực bị tráo đổi

Chương 13

4 giờ

Trước ngày nhà tắm công cộng cũ ở Cơ Long đóng cửa, ông cùng một cựu lính cứu hỏa đi tìm chín chiếc tủ đồ bị thay khóa.

Chương 9

4 giờ

Trước khi xưởng cưa cũ ở Gia Nghĩa ngừng hoạt động, ông và người cháu gái trưởng thành đã cùng nhau truy tìm mười một tấm thẻ kiểm lâm bị đóng lại.

Chương 11

4 giờ

Trước khi trạm thủy triều cũ ở Bành Hồ giải ngũ, anh cùng chị họ truy tìm mười hai cuốn sổ quan trắc biển bị tráo trang.

Chương 12

4 giờ

Trước khi xưởng bảo dưỡng xe khách cũ ở Hoa Liên di dời, cô cùng em chồng cũ truy tìm mười hai phiếu nghiệm thu phanh bị mở lại.

Chương 12

4 giờ
Bình luận
Báo chương xấu