Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cứ đi đấy.
Suốt dọc đường, gió đã thổi tan bớt hơi men trong người.
Nhưng đầu óc tôi vẫn cực kỳ tỉnh táo, ra lệnh cho cơ thể chạy đi tìm Lâm Yến.
Tôi có chìa khóa dự phòng nhà cậu ta.
Nên mở cửa vô cùng dễ dàng.
Cả căn phòng ngập tràn mùi hương cỏ xanh.
Mặt tôi đỏ bừng lên.
Tôi men theo nơi có mùi hương đậm nhất mà bước đi, đi thẳng tới phòng sách.
Liền nhìn thấy Lâm Yến đang tự nh/ốt mình trong chiếc lồng sắt, cuộn tròn người lại thành một cục.
Gương mặt cậu ta ửng hồng, đáy mắt đọng đầy hơi nước.
Nhìn thấy tôi, cậu ta nghiêng đầu, để lộ nụ cười ngây thơ quen thuộc.
Giọng nói khàn khàn vang lên:
"Học trưởng, có muốn sờ tai em không?"
Câu nói này thoạt nghe chỉ là lời mời mọc sờ tai đơn thuần, thế nhưng sự tham lam trong ánh mắt cùng động tác tay của cậu ta lại chẳng hề đơn thuần chút nào.
Sau khi nhìn thấy tôi, các động tác dường như càng trở nên mãnh liệt hơn.
"Đồ bi/ến th/ái."
Tôi ch/ửi một câu, nhưng bàn tay lại cực kỳ thành thật mà áp lên tai cậu ta.
Lâu lắm rồi chưa được sờ.
Đôi tai bông xù dài ngoẵng giờ đây nằm ngoan ngoãn trong tay tôi, tôi dùng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve từng chút một.
Lâm Yến khẽ r/un r/ẩy theo từng chuyển động tay của tôi.
"Học trưởng, sờ mạnh thêm chút nữa đi anh."
Cậu ta khó nhọc cọ cọ đầu vào lòng bàn tay tôi.
Tôi ngồi b/án xổm xuống, đặt nụ hôn lên đôi tai mềm mại đầy lông trong tay.
"Chìa khóa lồng để ở đâu?"
"Trong ngăn kéo bàn làm việc ấy, nhưng tốt nhất học trưởng đừng thả em ra. Anh biết đấy, nhu cầu của loài thỏ chúng em cao lắm đấy."
Cậu ta cách một lớp lồng sắt, dùng đôi mắt ngấn nước nhìn tôi chằm chằm.
Tôi bật cười kh/inh khỉnh, nắm lấy tai cậu ta:
"Lâm Yến à, ai chơi ai còn chưa biết được đâu."
Nói xong, tôi đi lấy chìa khóa, mở tung khóa lồng ra.
...
Góc nhìn của Lâm Yến:
Chương 27
Chương 1
Chương 46
Chương 17
Chương 45
Chương 10
Chương 9
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook