Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
May mắn là mặc dù Chu Cẩn Ngôn tin vào lời đồn và từng lạnh lùng với tôi, nhưng anh ấy không b/ắt n/ạt tôi như những người bạn cùng phòng trước đây.
Đại Mạnh và Anh Tú cũng rất quan tâm chăm sóc tôi.
Nghĩ tới đây, cơn gi/ận của tôi cũng vơi đi nhiều.
Tôi lập tức ngoan ngoãn mỉm cười với họ.
“Không sao đâu, em không quan tâm nữa. Mọi chuyện đã kết thúc rồi!”
Đại Mạnh cảm thấy khá áy náy, nên hai anh ấy vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Sau này ai dám đá/nh em, cứ mách anh. Anh với Anh Tú đá/nh lại cho em.”
“Vâng!”
“Đặc biệt là Trương Đào, tối mai tụi mình trùm bao tải đá/nh nó một trận!”
“Dạ, dạ!”
Tôi cảm nhận được sự quan tâm của hai anh ấy, thỏ hạnh phúc lâng lâng, liền lấy bắp tay cọ cọ lên tay áo họ.
Đây là… x/ác lập tình bạn chí cốt rồi đúng không?
Tốt quá~
Lúc này, cửa phòng tắm mở ra.
Chu Cẩn Ngôn tắm xong bước ra, ánh mắt quét qua ba người chúng tôi, rồi dừng lại ở tay tôi đang cọ áo Đại Mạnh.
Anh ấy nắm tay tôi, kéo ra một chút.
Trong mắt hiện lên một tia khó chịu mơ hồ.
“Nói gì vậy?”
Chu Cẩn Ngôn vừa tới, tôi lập tức “bỏ rơi” Đại Mạnh, chạy tới nói chuyện với anh, tiện thể hít thật nhiều mùi cỏ sang chảnh.
“Chu Cẩn Ngôn, anh kỳ thị đồng tính sao?”
“Tôi không kỳ thị. Tôi hiểu cảm giác của họ, nhưng tôi không thích bị anh em, bạn bè thân thiết theo đuổi.”
“Ồ… cảm xúc đó chắc tệ lắm~”
Anh ấy không giải thích thêm, chỉ nhìn tôi rồi nghiêm túc nói:
“Tô Đồ, xin lỗi. Tôi tưởng cậu cũng là gay, thích quấy rối người khác nên đã không đối xử tốt với cậu.”
Tôi lắc đầu:
“Không sao. Dù sao anh cũng không b/ắt n/ạt em như mấy người ký túc xá trước, vậy là tốt lắm rồi.”
Lông mày Chu Cẩn Ngôn lại nhíu lại.
“Đừng lo, tôi sẽ giúp cậu đá/nh bọn họ.”
Không hiểu sao tự nhiên anh lại tức gi/ận như vậy.
Tôi còn chưa gi/ận tới mức đó mà.
Aizz, con người~
Sau khi hiểu lầm được giải quyết, bầu không khí trong ký túc xá trở nên hòa hợp hơn rất nhiều.
Mọi chuyện cũng dần tốt lên.
Tắm rửa xong, tôi chui vào giường, kể lại chuyện này cho Kiều Thanh.
Kiều Thanh nghe xong thì cực kỳ tức gi/ận, ch/ửi Trương Đào một trận thay tôi.
【Ngày mai anh bay qua ị một cục vào đầu nó! Nhân cách bốc mùi thì cơ thể cũng phải vậy!】
【Dạ! Thúi ch*t nó đi!】
【Bé thỏ nhà ta giỏi quá! Qua cơn mưa trời lại nắng, động vật như chúng ta vẫn phải cố gắng!】
【Bạn cùng phòng của em có lẽ cũng thấy có lỗi nên mới đối xử tốt hơn. Em cũng nên đối xử tốt lại với họ nhé.】
Tôi khiêm tốn xin thêm lời khuyên:
【Còn cách nào để thân thiết hơn nữa không ạ?】
【Ừm… con trai tuổi các em thường thích chơi game, em thử học chơi cùng họ đi.】
【Cậu chủ nhà anh ngày nào cũng chơi game với bạn bè, còn kết bạn được với cả người mình không thích. Rất hữu ích!】
【Nhân cơ hội tiếp xúc gần khi chơi game, tình cảm sẽ tiến triển nhanh hơn.】
【Dạ! Em sẽ học!】
Nhắn tin xong, tôi cầm điện thoại chuẩn bị tải game.
Chơi game gì thì giúp tình anh em gắn kết hơn nhỉ?
Tôi thật sự không hiểu tại sao con người lại thích dán mắt vào điện thoại để giải trí.
Đúng lúc đó, tôi nghe Đại Mạnh nói với Chu Cẩn Ngôn:
“Anh Ngôn~ gánh em lên rank được không?”
“Nói tiếng người.”
“Anh Ngôn, em còn thiếu nhiều sao quá, không leo nổi. Anh kéo em với, cho em dựa hơi bay lên đi!”
“Được rồi, tạo phòng đi.”
Các anh ấy định chơi trò chơi à?
Tai tôi gi/ật gi/ật, lập tức kéo rèm ra.
“Em cũng muốn chơi, anh có thể đưa em đi cùng được không?”
Đại Mạnh vui vẻ nói:
“Được, Tiểu Đồ, chơi xong ván này anh dẫn em vào khu luyện tập nhé?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Chu Cẩn Ngôn đang ngồi đó đột nhiên ngẩng lên, dùng ánh mắt ôn hòa nhìn tôi.
“Tô Đồ, cậu muốn tới xem anh chơi trước không?”
“ĐƯỢC Ạ!”
Tôi lập tức nhảy xuống giường, tiến lại gần Chu Cẩn Ngôn. Nhưng tầm nhìn hơi thấp, chỉ thấy mỗi vai anh ấy.
Nhớ lời Kiều Thanh dặn, tôi giơ tay chọc nhẹ vào tay Chu Cẩn Ngôn, nhỏ giọng hỏi:
“Anh Cẩn Ngôn, em nhìn không rõ… em có thể ngồi lên đùi anh xem được không?”
Chu Cẩn Ngôn: ????
Anh ấy nhìn tôi chăm chú, ánh mắt nghiền ngẫm.
Dưới ánh đèn ký túc xá, đôi mắt anh càng trở nên sâu thẳm, mặt không biểu cảm.
Ngay cả Đại Mạnh — người ồn ào nhất — cũng im bặt.
Tôi lặng lẽ rút tay lại.
đ/áng s/ợ nhất là không khí đột nhiên im lặng.
Tôi lén co người lại, chuẩn bị rút về giường.
Tôi chỉ muốn thân thiết hơn với Chu Cẩn Ngôn thôi mà… tiện thể hít chút mùi cỏ hạng sang.
Hừ, keo kiệt!
“Quên đi, anh đừng gi/ận, em đùa đó.”
Sau vài giây, Chu Cẩn Ngôn lên tiếng:
“Lên đi.”
Anh đứng dậy, đổi sang một cái ghế rộng hơn, dang chân ra.
Tai thỏ tôi run lên.
Hê hê…
Tôi lập tức chui vào lòng Chu Cẩn Ngôn.
Phê quá… mùi cỏ xanh bao quanh rồi.
Hê hê~
“Êm!”
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook