Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đúng lúc này, vị trí vết thương trên cánh tay truyền đến một cơn đ/au dữ dội. Tôi lập tức gi/ật phăng lớp băng gạc ra.
Phần th!t bị khuyết bắt đầu đi/ên cuồ/ng sinh trưởng, lớp vảy m/áu bong ra, để lộ làn da non màu hồng nhạt bên dưới.
Hai tiếng sau.
Chỉ còn lại một vết s/ẹo mờ.
Ba tiếng sau.
Vết s/ẹo biến mất, cứ như vết thương chưa từng xuất hiện.
Tôi đi đến trước cửa, tung một cú đ/ấm vào cánh cửa sắt đặc chế của biệt thự.
“Ầm!”
Sau tiếng động khủng khiếp, mặt cửa lập tức biến dạng, lõm vào một đường cong hình nắm đ/ấm.
Thế nhưng nắm tay tôi lại không hề sứt mẻ.
Hệ thống: 【???】
【Đậu má!!! Đây là cơ thể ban đầu của cậu sao? Cũng quá trâu bò rồi đấy! Ký chủ, cậu ăn rau chân vịt tăng lực à?!】
Tôi không có chút cảm xúc nào, đáp:
【Chỉ là một vật thí nghiệm từng bị cải tạo cơ thể trái phép thôi.】
Hệ thống:
【Hả?】
【Hả??】
【Hả???】
Tôi xoay xoay cổ tay, khẽ bật cười:
“Vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi cái cơ thể q/uỷ quái này.”
Cách cửa không xa, trên một thân cây lớn thoáng hiện lên một bóng xanh khẽ rung rinh mấy cái, rồi biến mất.
Đúng lúc này, Kỳ Hành vừa đi m/ua thức ăn về xuất hiện, vui vẻ chạy tới:
“Thịnh ca, em m/ua đồ ăn về rồi! Hôm nay ăn th!t bò hầm củ cải với cà tím xào th!t băm nhé?”
Sau đó hắn nhìn thấy cánh cửa bị biến dạng, nghi hoặc hỏi:
“Cửa bị sao vậy?”
Tôi nhận lấy túi thức ăn trong tay hắn:
“Cửa hỏng rồi. Lát nữa tôi gọi thợ đến sửa.”
Kỳ Hành nhìn rõ dấu nắm đ/ấm trên cửa, lập tức nói:
“???”
“À, bây giờ con rắn xanh nhỏ của cậu có thể vào nhà rồi.”
Cơ thể hiện tại của tôi đã miễn nhiễm với phần lớn th/uốc và đ/ộc tố. Bị đ/ộc vật cắn, nhiều lắm chỉ đ/au một lúc, không ch*t được.
Kỳ Hành: “???”
Một tiếng sau.
Kỳ Hành tìm cả mười cái cây vẫn không thấy con rắn yêu quý của mình.
“Tiểu Thúy, Tiểu Thúy? Em chạy đi đâu rồi?”
“Tiểu Thúy, em ở trên cây này à?”
“Tiểu Thúy!”
“Em không ra đây là anh gi/ận đấy!”
Tôi ngồi trên ghế xích đu trước cửa, chậm rãi uống trà, nhìn Kỳ Hành cuống cuồ/ng đi tìm rắn.
Sột soạt sột soạt——
Tôi nghe tiếng động liền quay đầu nhìn.
Chỉ thấy một con rắn xanh nhỏ đang bò về phía tôi. Có vẻ nó biết tôi không thích mình, nên cách tôi khoảng hai mét đã dừng lại.
Nó ngẩng đầu, vẫy vẫy đuôi về phía tôi.
Động tác ấy vậy mà lại có vài phần giống như đang lấy lòng.
Tôi nheo mắt, một tay cầm tách trà, tay còn lại cong ngón trỏ ngoắc ngoắc nó.
Con rắn xanh lập tức vui vẻ, bò về phía tôi.
Nó cẩn thận dùng đầu cọ lên mu bàn tay tôi, sau đó chậm rãi bò lên.
Những chiếc vảy lạnh lẽo, mịn màng cọ sát vào da tôi, từng vòng từng vòng quấn quanh cổ tay, chiếc đuôi buông xuống rồi ngoan ngoãn nằm im.
Trông chẳng khác gì một chiếc vòng tay nhiều vòng màu xanh.
Tôi chạm nhẹ vào đầu nó.
Nó ngoan ngoãn phối hợp, còn dùng đầu đẩy nhẹ ngón trỏ của tôi.
Trông cứ như một con rắn cảnh hoàn toàn không có chút tính công kích nào.
Ừm, thật ra cũng khá đáng yêu.
Kỳ Hành ch/ửi rủa quay về:
“Cái con rắn ngốc đó chẳng biết chạy đi đâu, gọi mãi cũng không chịu về.”
Sau đó, hắn bắt gặp đôi mắt vô tội của con rắn xanh nhỏ đang quấn trên cổ tay tôi.
Kỳ Hành: “……”
Hắn nhìn tôi, lại nhìn con rắn xanh.
Mặt không cảm xúc bước tới, túm lấy con rắn xanh kéo ra rồi ném xuống đất.
Tiểu Thúy: “?”
Chương 22
Chương 7
Chương 15
Chương 18
Chương 06
Chương 15
Chương 12
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook