Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi giơ tay: "Đạo diễn, trực tiếp đưa quả cầu lớn nhất cho tôi đi. Dù sao thì kết quả cuối cùng cũng vẫn vậy thôi."
Lý Nhất cười kh/inh miệt: "Hừ, đúng là hạng từ trên núi xuống có khác, tự tin đến mức không n/ão!"
"Kẻ từ Đôn Hoàng tới đúng là khác biệt, 'bích họa' (vẽ chuyện) thật là nhiều."
"Tiết Linh! Cô không còn ai để quan tâm nữa à? Bung xõa bản thân quá đà rồi đấy!"
"Có chứ, nhưng quá để ý đến người khác thì mình sẽ biến thành cái quần l/ót của họ thôi. Họ có 'phun' cái P gì mình cũng phải hứng hết."
Lý Nhất tức đến đỏ mặt tía tai, đôi mắt ti hí thâm đ/ộc trừng trừng nhìn tôi.
Mẹ của Thẩm Duật Phong lén lút giơ ngón tay cái tán thưởng tôi.
Lần này, cư dân mạng lại phá lệ đứng về phía tôi.
【Tiết Linh lần này vỗ mặt nghe sướng tai thật, cái loại nịnh hót như Lý Nhất tôi đã ngứa mắt từ lâu rồi.】
【Mẹ ơi Tiết Linh mặn mòi quá đi mất, mau ghi chép lại thôi!】
【Chép mau, chép mau!】
"Được rồi, bắt đầu ra đề, mọi người cùng giành quyền trả lời nhé."
"Câu hỏi: Câu 'Anh yêu em', thêm hai chữ nào vào sẽ khiến người ta đ/au lòng nhất?"
"Hết rồi ạ?" Giang Mặc hỏi.
"Hết rồi."
"Hơ." Tôi bật cười: "Còn ngắn hơn cả người yêu cũ của tôi nữa."
"Tiết Linh!" Kỷ Thâm và Chung Cảnh đồng thanh quát lên. Trông hai gã cứ như bị giẫm phải đuôi vậy.
Tôi thản nhiên lên tiếng: "Hai vị làm sao thế? Tôi nói hai anh à?"
Cư dân mạng cũng nhận ra điều bất thường.
【Ảnh đế Kỷ với Chung Cảnh sao phản ứng dữ dội thế? Chẳng phải bảo không thân với Tiết Linh sao?】
【Hừ, với kinh nghiệm đọc vị đàn ông đầy mình của tôi, chắc chắn trong này có biến.】
【Nếu thực sự có gì đó mà lại không dám thừa nhận, thì đúng là coi cư dân mạng chúng ta như lũ ngốc để dắt mũi rồi.】
【Cái mác 'Mộng nữ' của Tiết Linh có thể gỡ xuống được rồi đấy.】
Đạo diễn Phương nhắc nhở mọi người trả lời câu hỏi.
Tô Mạt: "Em từng yêu anh."
Đạo diễn: "Nghĩ đến thôi đã thấy xót xa rồi, cộng một điểm."
Thẩm Duật Phong: "Nhưng anh không yêu em."
"Cậu thật tuyệt tình, cộng một điểm."
Lý Nhất: "Anh yêu cụ em."
"Công kích cá nhân, trừ 1 điểm."
Lý Nhất: "?"
Các khách mời thấy có cả mục trừ điểm thì bắt đầu im thin thít. Địch không động, ta không động.
"Hừ." Một lũ nhát c.h.ế.t. Tôi giơ tay: "Tất cả đều yếu quá."
Đạo diễn Phương làm tư thế mời "Chị đại".
"Mẹ nó ai yêu anh! Tôi yêu vạ (nói x/ấu) anh."
Kênh chat lại một phen ha ha ha.
【Cái đầu của kẻ nhu nhược sao đột nhiên lại nảy số nhanh thế?】
【Đừng nói là tham gia show này cô ấy tìm đúng 'đất diễn' rồi nhé, tôi sắp chuyển từ người qua đường sang fan luôn rồi đây.】
【Cô ấy là mộng nữ thật à? Tôi thấy cô ấy đang kh/inh bỉ tất cả mọi người một cách bình đẳng thì có.】
Câu thứ nhất, không ngoài dự kiến, tôi giành điểm tuyệt đối. Đến câu thứ hai, tôi thấy nhóc tì Giang Mặc giơ tay thật cao, mặt mũi hớn hở, thế là nhường cho nhóc.
Giang Mặc: "Nếu anh trai bị rắn hổ mang c.ắ.n, chỉ đi được năm bước thì c.h.ế.t, em phải c/ứu anh ấy thế nào à? Vậy thì em sẽ bắt hết rắn hổ mang trên Thế giới lại cho nó c.ắ.n anh ấy, như vậy anh ấy có thể đi được rất nhiều lần năm bước rồi!"
Giang Yến nghiến răng nghiến lợi: "Anh cảm ơn em, đồ em trai 'có hiếu'!"
Tôi giơ ngón tay cái: "Đúng là bộ n/ão thiên tài, nhanh nhạy thật đấy."
Giang Mặc ngượng ngùng gãi đầu, xán lại gần tôi hơn.
Sau vài vòng hỏi đáp. Tôi chẳng tốn chút sức lực nào đã dẫn đầu bỏ xa các đối thủ. Đội Chung Cảnh nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Lý Nhất đã thành công cán đích ở vị trí bét bảng với số điểm âm 30.
Có kẻ thua kém về thực lực thì bắt đầu nảy sinh ý đồ x/ấu. Lý Nhất nhân lúc mọi người không chú ý, lén lút đút hai quả cầu tượng trưng cho căn phòng tồi tàn nhất vào túi quần.
Đạo diễn Phương hoang mang. Đạo diễn Phương khó hiểu. Đạo diễn Phương chấn động tâm h/ồn. Ông ta gãi đầu gãi tai: "Hai quả cầu nhỏ đâu rồi?"
Tôi cười khẩy: "Trên bàn không có thì chắc là đang nằm trong háng Lý Nhất rồi."
Lý Nhất đỏ mặt: "Cô phun cái P gì thế hả?!"
"À, túi quần." Tôi xòe tay: "Xin lỗi, tôi nói nhịu chút thôi. Làm gì mà sồn sồn lên thế?"
Giang Yến phì cười thành tiếng: "Mẹ kiếp Tiết Linh ơi, cái mồm cô đ/ộc thật đấy, buồn cười c.h.ế.t tôi mất ha ha ha..."
Lý Nhất vốn dĩ luôn nịnh hót kẻ mạnh, giờ bị cười vào mặt thì không nhịn nổi nữa, gã mỉa mai Giang Yến: "Giang thiếu gia có thời gian cười nhạo người khác, chi bằng tự trau dồi lại kỹ năng diễn xuất của mình đi."
"Để đến mức nhận giải mà người ta vẫn bảo là nhờ ánh hào quang của người cha... như vậy, e là không tốt lắm đâu nhỉ?"
Nụ cười trên môi Giang Yến tắt ngấm, cả người chìm trong vẻ u ám, trông giống như một cậu bé vừa chịu tổn thương. Đó là điều cấm kỵ của anh ta, là nỗi đ/au không thể gánh vác trong đời.
Giang Mặc ở bên cạnh nhảy lên nhảy xuống như con khỉ hưng phấn trên núi Nga Mi, cầm điện thoại chụp ảnh Giang Yến lấy lẹ.
Tôi liếc nhìn Lý Nhất: "Có kẻ sắp đ.á.n.h đổ hũ giấm chua rồi đây."
Tôi quay sang Giang Yến: "Vừa sinh ra đã ở ngay vạch đích, nắm trong tay kịch bản 'vạn người mê' mà còn rảnh rỗi để u sầu à?"
"Tại sao cứ phải chứng minh cho lũ ngốc xem làm gì? Có tiền, có thời gian để làm những việc mình thích, cuộc đời như thế chẳng phải quá sướng sao?"
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook