Thực tình, tình trạng trong làng hơi q/uỷ dị.
Đến người lắm mồm nhất là Phùng Nam Nam cũng phải im lặng, cô ta theo sát bên cạnh Lâm Chính Minh, như thể chỉ muốn chui vào lòng anh ta.
Cả đám người nín thở đến trước sân của căn nhà kiểu Âu, mặt ai nấy đều có phần sợ hãi.
“Mọi người chờ ngoài cửa một chút, tôi vào phòng xem.”
Cánh cổng không khóa, chỉ cần đẩy nhẹ là mở ra.
Một hàng người khoác lấy tay nhau, rồi theo sát phía sau tôi cùng đi vào sân.
“Chú Trương, chú có ở đây không?”
Giọng nói của Hàn Thiệu khiến tôi gi/ật nảy mình.
Tôi trừng mắt nhìn anh ta, rồi lấy ra một chiếc đèn pin từ trong túi.
Hàn Thiệu không chịu chờ dưới sân cũng những người khác, tôi bảo Kiều Mặc Vũ và Tống Phi Phi trông chừng những người khác, còn mình thì đi cùng anh ta vào trong nhà.
Căn nhà nhỏ kiểu Âu này có diện tích rất lớn, chỉ phần sân tôi đã rộng năm trăm đến sáu trăm mét.
Thiết kế nội thất bên trong nhà đều theo phong cách Á Đông, những món đồ nội thất cổ kính bằng gỗ trắc dập dờn trước ánh sáng trắng của đèn pin, trông vô cùng đ/áng s/ợ.
“Tầng một là phòng khách, thư phòng, phòng bếp, còn có cả phòng của bảo mẫu.”
“Tầng hai tầng ba đều là phòng ngủ, mỗi tầng đều sẽ có ba phòng, còn có một phòng khách nhỏ dùng chung.”
“Bình thường chú Trương ở phòng của bảo mẫu ở tầng một.”
Hàn Thiệu cũng hơi sợ hãi, trong lúc giới thiệu cho tôi, giọng anh ta r/un r/ẩy.
“Chúng ta, đi kiểm tra trong phòng chú Trương trước nhé?”
Nếu buổi tối định ở lại đây, vậy thì cần phải loại trừ tất cả nguy hiểm.
Tôi sờ phần tay vịn của chiếc ghế bằng gỗ trắc, trên ngón tay dính một lớp bụi mỏng.
“Xem chừng, nơi này đã có một khoảng thời gian không có ai ở rồi.”
Hàn Thiệu mím môi, thần sắc trở nên cảnh giác.
Chúng tôi giơ đèn pin lên, rồi đi kiểm tra từng phòng.
Cuối cùng, trong căn phòng trong cùng về phía tây của tầng ba, chúng tôi tìm thấy chú Trương.
Có vẻ như, chú ấy đã ch*t ít nhất phải ba tháng rồi.
Th* th/ể vẫn chưa th/ối r/ữa, đang ngã ngửa ra đất.
Cái x/á/c trợn mắt há miệng, như thể đã nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ đ/áng s/ợ trước khi ch*t.
Lồng ng/ực chú ấy có một lỗ to, tất cả n/ội tạ/ng bên trong đều không thấy đâu.
“Ọe!”
Mặt Hàn Thiệu trắng bệch, anh ta ngồi xổm xuống đất nôn mửa đến mức ứa nước mắt nước mũi, trông vô cùng thảm hại.
Khi biết có người ch*t trong nhà, sắc mặt mọi người đều rất khó coi.
Phùng Nam Nam ôm khư khư eo Lâm Chính Minh, gương mặt trắng bệch.
“Có, có người ch*t ư?”
“Trong căn nhà này có người ch*t, vậy mà vẫn để chúng tôi vào đó ngủ ư?”
Tôi thấy hơi bất lực.
“Chẳng phải do chính cô nói sao? Buổi đêm nhiệt độ trong rừng núi thấp, đứng ở ngoài lạnh tới nỗi không chịu nổi.”
Thực ra Phùng Nam Nam cũng chỉ tiện mồm nói.
Quần áo trên người cô ta vẫn còn ướt, nếu không vào nhà uống ly nước nóng và thay quần áo, thì chắc chắn sẽ bị ốm.
Nhà Hàn Thiệu rất lớn, một căn phòng khách là đủ để chứa hơn bốn mươi người trong tổ chương trình.
Mặc dù trong nhà anh ta không có ai, nhưng quần áo, chăn đệm hay gì đó đều đủ cả.
Nhưng có điều, điện trong căn nhà này không thể dùng được nữa.
Sau khi tắm rửa đơn giản, mọi người đều chui vào phòng khách ngủ thiếp đi.
Hàn Thiệu không ngủ, anh ta ngồi ngẩn ngơ trên sofa.
Tống Phi Phi canh ngoài cổng, Kiều Mặc Vũ đi kiểm tra tình hình trong làng.
Tôi ngồi bên cạnh Hàn Thiệu, định an ủi anh ta mấy câu, nhưng lại không biết mở lời thế nào.
“Lục Linh Châu, chờ trời sáng, cô có thể đến trước m/ộ bà nội cùng tôi không?”
“Bà ấy là một bà lão cực kỳ hiền từ, tôi không tin sau khi ch*t bà ấy sẽ đi hại người khác.”
Cuối cùng tôi cũng tìm được chủ đề nói, bèn vỗ vai an ủi anh ta.
“Không cần đi tìm bà nội anh, tối nay bà nội anh sẽ đến tìm anh.”
Đối với Âm Thi mà nói, không có thứ gì có thể hấp dẫn bằng m/áu mủ ruột thịt.
Có lẽ từ lúc chúng tôi lên núi, bà nội Hàn Thiệu đã ngửi thấy mùi hương của anh ta.
Đợi đến đêm khuya, chắc chắn sẽ chủ động ra ngoài tìm anh ta.
Mặt Hàn Thiệu từ trắng chuyển sang xanh, sau một hồi, anh ta kéo tấm chăn lại tự quấn lấy mình thật ch/ặt.
“Thôi vậy, đột nhiên tôi thấy mình cũng không nhớ bà nội lắm.”
Bình luận
Bình luận Facebook