Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cứng đờ gọi điện cho đồng nghiệp.
Thang máy hoạt động trở lại, tôi và Dương Cảnh Chi đứng trong không gian chật hẹp.
"Các cô tan làm muộn thế à?"
Anh hỏi một cách thờ ơ.
"Phải đợi khách về hết chúng tôi mới được về."
"Lương ở đây cao không?"
"Cũng ổn."
Tôi cúi đầu, vành mũ che khuất khuôn mặt.
Dương Cảnh Chi dường như không nhận ra tôi, chỉ hỏi bâng quơ vài câu rồi nhìn đồng hồ: "Thang máy này chậm thật, bạn gái tôi chắc đang đợi đến sốt ruột rồi, cô ấy rất dính người, cũng rất thích làm nũng."
Tôi sững người, nhận ra anh đang nói về Từ Vãn Tinh.
"Còn cô thì sao? Tan làm muộn thế này, bạn trai không đến đón à?"
"Tôi ở gần đây."
Thang máy đã đến nơi.
Cửa vừa mở, tôi vội vàng chạy ra ngoài.
Dương Cảnh Chi, người đã giữ bình tĩnh suốt mấy phút, cuối cùng cũng bùng n/ổ cơn gi/ận vào khoảnh khắc này.
"Chạy cái gì?"
"Em còn chạy đi đâu được nữa? Ng/u Minh."
"Vừa chia tay xong là biến mất như bốc hơi khỏi thế gian, vui lắm sao?"
Chương 23
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook