Khóa Chặt Nam Chính Não Yêu

Khóa Chặt Nam Chính Não Yêu

Chương 10

03/03/2026 18:28

Đêm ấy trời tối đen như mực, gió gào rít từng hồi.

Hai đứa tôi say khướt, dìu nhau đi.

Như hai ông thần giữ cửa, một trái một phải đứng sừng sững trước cửa căn hộ.

Nó hò hét đầy nhiệt huyết, còn tôi thì khóc lóc nức nở phụ họa.

Có lẽ lòng thành của chúng tôi đã cảm động được Bùi Uyên, cuối cùng cũng có tiếng bước chân vang lên từ trong phòng.

Mắt Tống Thành sáng lên, ngay lập tức ưỡn ng/ực thẳng lưng, còn vội vàng dùng tay vuốt lại cái đầu tổ quạ của mình.

Còn tôi thì cúi gằm mặt, gồng mình lên, chuẩn bị khi cánh cửa mở ra sẽ phát ra tiếng gào thảm thiết nhất để hỗ trợ.

Tay nắm cửa xoay một vòng.

Tống Thành hít một hơi thật sâu.

Tôi há miệng, chuẩn bị gào thật to.

Tiếng gào nghẹn lại ở cổ họng, đầu gối nhũn ra, suýt thì dập đầu một cái rõ kêu.

Người đứng trước cửa rất cao, dựa vào khung cửa với vẻ lười biếng, mặc chiếc quần dài màu xám chất liệu cotton ở nhà và chiếc áo phông đen đơn giản, cổ áo hơi rộng.

Hắn khoanh tay, hơi nghiêng đầu, khuôn mặt không một chút biểu cảm, chỉ có đôi mắt đào hoa xinh đẹp khẽ cúi xuống, lạnh lùng đáp xuống người tôi.

Tôi vẫn giữ nguyên tư thế quỳ gối thành khẩn.

Trời đ/á/nh thánh vật! Mặt xanh mặt đỏ lo/ạn cả lên!

Ai nói cho tôi biết? Tại sao người đứng đó lại là Chu Cảnh Nặc?!

Chu Cảnh Nặc khẽ cong môi, giọng châm biếm: "Còn tưởng ai giữa đêm làm ồn."

Người hơi đổ về phía trước, nghiến răng nghiến lợi, giọng đầy oán h/ận:

"Trần Th/ù Niên, em chê anh phía trên già, phía dưới nhỏ, mà còn dám đến c/ầu x/in quay lại?"

Tôi ngây người ngẩng đầu nhìn hắn: "Xin... xin lỗi, quỳ nhầm cửa, tìm nhầm người rồi."

Mặt hắn biến sắc: "Em còn có người yêu cũ nào khác à?"

Tống Thành liếc mắt nhìn qua lại giữa tôi và Chu Cảnh Nặc, rõ ràng không nhận ra người, lè nhè nói:

"Không phải... Uyên Uyên của tao đâu? Người anh em này, anh là ai thế?"

Chu Cảnh Nặc không thèm để ý đến nó, lạnh lùng lên tiếng:

"Không dám mở mắt nhìn anh à? Nó đang hỏi em đấy, Trần Th/ù Niên. Anh là gì của em?"

Da đầu tôi dựng đứng, chống tay xuống đất đứng lên, nói giảm nói tránh: "Say quá say quá."

Sau đó chân nhũn ra, cả người đổ về phía trước.

Chu Cảnh Nặc đứng vững như kiềng ba chân, giang tay ra đỡ lấy tôi đang ngã tới.

Vừa mềm vừa đàn hồi.

Tôi còn theo phản xạ giơ tay vỗ một cái vào cái mông căng tròn của hắn.

Tôi: "..."

Chu Cảnh Nặc toàn thân run lên, phát ra ti/ếng r/ên khẽ: "Em cố ý đấy à?"

Tống Thành như lên cơn đi/ên, ở bên hét lên một tiếng:

"Buông bạn tao ra!"

Danh sách chương

5 chương
27/02/2026 15:00
0
27/02/2026 15:00
0
03/03/2026 18:28
0
03/03/2026 18:28
0
03/03/2026 18:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu