Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Thế Hôn
- Chương 8
Đợi Phó Yến đi khỏi, Phó Viễn nhìn tôi đầy bất mãn:
"Cậu mới về được mấy ngày, mặc đồ thế này để quyến rũ anh trai tôi?"
Tôi cúi đầu nhìn bộ đồ kín cổng cao tường của mình.
Không cần giả vờ nữa, tôi thật sự cảm thấy oan ức.
"Em không có..."
Phó Viễn sầm mặt, bất chấp mọi thứ cài nốt chiếc cúc trên cùng cổ áo cho tôi.
Rồi từ đầu đến chân nhìn qua một lượt, vầng trán nhíu ch/ặt mới giãn ra:
"Thế này mới được. Về sau ở nhà phải cài hết cúc áo sơ mi, nhớ chưa?"
Tôi im lặng gật đầu.
Khi hắn đi rồi, tôi kéo kéo cổ áo.
Cổ tôi nghẹn lại. Thậm chí thở cũng không ra hơi.
Haizz.
Phó Viễn chắc chắn đang cố tình làm khó tôi.
Tối đó, ba người chúng tôi cùng ăn cơm.
Cô giúp việc nhà họ Phó nấu ăn rất ngon.
Tôi đang chăm chú ăn, giọng Phó Yến lại vang lên:
"Lục An, sao tôi nhớ hồi nhỏ cậu gh/ét ăn cần tây nhất mà?"
Đôi đũa trong tay tôi run lên.
Ch*t ti/ệt, rõ ràng tôi đã học thuộc sở thích của Lục An rồi mà.
Nhưng đồ ăn ngon quá, tôi quên mất.
Tôi nở nụ cười gượng gạo, ngón tay uốn éo, giọng the thé:
"Gh/ét cũng có thể thành không gh/ét mà, phải không anh chồng?"
Ánh mắt Phó Yến sâu thẳm, đầy vẻ dò xét, chậm rãi hỏi:
"Vậy người mà em gh/ét thì sao?"
Ý gì đây? Đang thăm dò à?
Tôi hoảng lo/ạn, chỉ biết cười càng thêm ngọt ngào.
Cố gắng lảng tránh.
Bên cạnh, mặt Phó Viễn đen kịt.
Hắn đ/ập mạnh đũa xuống bàn:
"Lục An, ăn cơm đi! Ăn cơm cũng không yên!"
Tôi vội cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Phó Yến lúc này mới rời ánh nhìn, nhưng vẫn đăm chiêu suy nghĩ.
Ăn xong, Phó Viễn chặn tôi trước cửa phòng, mặt mày khó coi:
"Gia quy nhà họ Phó, ăn cơm không được cười."
Bề ngoài tôi đồng ý, trong lòng lại thở dài.
Nhà giàu quy củ nhiều thật.
Nửa đêm, tôi lại thức giấc vì cảm giác bị lưỡi ai đó đang li /ếm trên người.
Mở mắt nhìn trần nhà.
Sống không bằng ch*t.
Lần này, cực hình khó chịu kéo dài cả nửa tiếng.
Ng/ực vừa tê vừa đ/au, Phó Viễn cuối cùng cũng dừng lại.
Lúc sắp ngủ thiếp đi, dường như tôi nghe thấy bên tai có tiếng thì thầm:
"Sao hai người lại giống nhau thế? Ngay cả mùi hương cũng y hệt..."
Hôm sau tôi bị tiếng gõ cửa đ/á/nh thức.
Phó Viễn đã không còn ở bên cạnh.
Tôi dụi mắt ra mở cửa, là Phó Yến.
Ánh mắt anh ta dừng trên vết tích trước ng/ực tôi, nét mặt nửa cười nửa không.
Cơn buồn ngủ tan biến, tôi vội khoác ch/ặt áo choàng tắm.
"Anh chồng?"
Phó Yến không trả lời, mà thẳng bước vào phòng, đóng cửa lại.
Tôi đang căng thẳng, thì giọng nói trầm thấp của Phó Yến vang lên trên đầu:
"Cậu không phải Lục An phải không?"
Chương 2: Ma treo cổ áo đỏ
6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook