Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Câu Trả Lời Muộn Màng
- Chương 3.
Lạc Trạch đã thể hiện một sự nhiệt tình chưa từng có trong công cuộc c/ưa đổ tôi.
Cậu ta sẽ mang đến cho tôi một bông hồng còn đọng sương mai, một chiếc lắc tay xinh xắn, chiếc gương nhỏ sáng lấp lánh, hay chiếc đồng hồ quả quýt dán hình cậu ta.
Rồi lại chọn những thời điểm vô cùng thích hợp để trêu ghẹo: "Phương Tích Niên, cậu cười lên trông đẹp hơn đấy."
Tình cảm của Lạc Trạch cũng giống hệt như những món đồ trang trí xinh đẹp kia, rực rỡ nhưng đầy hư ảo.
Cậu ta mang từ điển đến tìm tôi để kiểm tra thành quả từng giai đoạn, thỉnh giáo các bí quyết học thuộc nhanh, và tôi cũng dốc lòng chỉ bảo.
Cậu ta chăm chú nhìn những đường tôi gạch chân, nhưng đến lúc kết thúc lại cười tủm tỉm hỏi:
"Phương Tích Niên, chiều chủ nhật được nghỉ, cậu có rảnh không?"
Tôi gập úp cuốn từ điển lại, đẩy ra góc bàn: "Không rảnh."
Lời lẽ ngắn gọn súc tích, hoàn toàn không có chỗ cho sự thương lượng.
Thế nên khi tôi bước đến dưới chân khu tập thể tồi tàn và nhìn thấy người đang đứng đợi sẵn ở đó, tôi có chút bất ngờ.
Để chặn đường tôi, trên người cậu ta vẫn còn mặc bộ đồng phục chưa kịp thay.
Cậu ta rất cao, hơi g/ầy, chiếc áo đồng phục rộng thùng thình để phanh ra.
Rõ ràng là tông màu xanh trắng cứng nhắc, nhưng dưới sự tôn lên của khí chất cậu ta, lại mang theo vài phần phong lưu.
Khi nhìn thấy tôi, cậu ta bật cười khó tin: "Cậu bảo không rảnh, hóa ra là đi về nhà à?"
Trong nhận thức của cậu ta, có người hẹn đi chơi mới được tính là không rảnh.
"Cậu đến đây, là định tới nhà tôi ăn cơm sao?"
"A, không phải..."
Không đợi cậu ta nói hết câu, tôi lướt qua người cậu ta, đi thẳng lên cầu thang mà không thèm ngoảnh lại.
Khu tập thể kiểu cũ không có thang máy, để tiết kiệm tiền thuê nhà, chúng tôi sống ở tầng 6.
Ăn cơm xong, lúc cõng mẹ xuống lầu, tôi lại một lần nữa nhìn thấy Lạc Trạch đang dựa lưng vào tường.
Cậu ta hơi cúi đầu, dưới chân đ/á những viên sỏi vụn vặt một cách hờ hững.
Khi đôi mắt ấy dưới ánh mặt trời đưa mắt nhìn sang, không hiểu sao lại mang theo vài phần chấn động tâm can.
Tôi thở hổ/n h/ển, ánh mắt vừa chạm vào đã vội thu lại.
Bà ngoại bước đi lảo đảo theo xuống.
Tôi đỡ mẹ ngồi xuống bậc thềm, để bà ngoại giữ lưng bà, còn mình thì quay lại lấy xe lăn.
Lúc bước ra khỏi cửa, Lạc Trạch đang đứng trên bậc thềm.
Cậu ta khựng lại một chút, bước nhanh tới cư/ớp lấy chiếc xe lăn trong tay tôi: "Mệt rồi đúng không, để tôi khiêng giúp cậu."
Nụ cười của cậu ta vẫn ân cần như khi ở trường, đến mức trong giây lát tôi không thể phân biệt được, rốt cuộc đây là sự chân thành, hay chỉ là vẻ giả tạo được dựng lên để "hái hoa".
Dòng suy nghĩ ấy lướt qua chớp nhoáng, tôi rất hiếm khi cho phép bản thân suy tư về những điều này.
Suy cho cùng, ở hoàn cảnh hiện tại của tôi, chỉ có thể xét biểu hiện bên ngoài, chứ nào có tư cách để dò xét chân tâm.
Tôi gọi Lạc Trạch đang chuẩn bị đi xuống lầu: "Cậu ăn cơm chưa?"
Vừa mới dứt lời, bụng Lạc Trạch đã réo lên tiếng "ùng ục".
Cậu ta ảo n/ão cúi đầu: "Sợ cậu đi ra ngoài mất nên chưa kịp ăn."
"Ở nhà có bánh bao chay đấy, ăn không?"
Lạc Trạch chớp chớp mắt: "Bánh, bánh bao chay á?"
"Ừ, thế có ăn không?"
Chương 57.
7
7
Chương 11
Chương 110: Nghiền xương
7 - END
Chương 10
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook