Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Muộn rồi." Đáy mắt Vạn Vô Cữu hằn lên tia oán h/ận: "Thứ Vạn mỗ muốn chính là thiên hạ đại lo/ạn. Để thế gian vẩn đục này được gột rửa sạch sẽ."
Đôi mắt mang đầy h/ận th/ù ấy trùng khớp với hình ảnh nhiều năm về trước. Tâm ta khẽ chấn động. Nơi con ngõ lo/ạn đổ nát, thiếu niên được c/ứu trong đêm mưa ấy... Ta chỉ tặng hắn tràng hạt, khuyên hắn hướng thiện, mà lại bỏ lỡ tiếng cầu c/ứu ẩn sâu trong đôi mắt ấy.
10.
"Buông hạ đồ đ/ao, chớ có làm hại người vô tội nữa."
Vạn Vô Cữu lộ rõ vẻ chán gh/ét: "Vô tội?"
"E là Phật t.ử lo cho bản thân còn chưa xong. Bây giờ ngươi còn ở đây tranh luận với ta hai chữ 'vô tội', chi bằng để ta đi g.i.ế.c kẻ đang nghe lén ngoài kia. Nếu hắn đem những gì vừa thấy rêu rao ra ngoài, để xem thiên hạ có quy chụp ta và ngươi là cùng một hạng người, làm ô uế Phật tổ của ngươi hay không. Đến lúc đó, liệu Thánh tăng có còn thấy bọn họ vô tội?"
Vạn Vô Cữu kết ấn, muốn xuyên tường lấy mạng kẻ nghe lén.
"Vạn công t.ử chẳng màng thiên hạ, vậy mà lại lo lắng cho thanh danh của bần tăng, ý đồ là gì?"
Ta ngưng lực xuất chưởng, lại bị hắn hóa giải rồi bắt gọn.
"Bởi vì... ta muốn Thánh tăng hủy đi Phật tâm, cùng ta chung đường." Đầu ngón tay hơi lạnh nắm ch/ặt lấy cổ tay ta. Vạn Vô Cữu dùng sức mạnh không thể kháng cự kéo tay ta đặt lên cổ hắn, "Nếu Thánh tăng muốn c/ứu vớt thương sinh, có thể tự tay kết liễu ta trước. Nếu không... mớ Phật lý đó cứ giữ lại mà nói cho những kẻ chưa từng nếm trải khổ nạn nghe đi."
Vạn Vô Cữu là một con bạc thông minh. Đầu tiên cược lòng từ bi của ta, sau đó cược ta sẽ không g.i.ế.c hắn.
X/é bỏ lớp ngụy trang cuối cùng, Vạn Vô Cữu không còn dáng vẻ ôn hòa trước mặt ta nữa.
Từ sau cuộc tranh cãi hôm đó, vì sợ ta xuống núi, hắn hoàn toàn giam lỏng ta trong tông môn. Hắn dường như muốn làm á/c đến cùng.
Ta nhịn ăn tụng kinh, hắn liền đem mấy bộ h/ài c/ốt bị l/ột da vứt trước cửa phòng ta, "Thánh tăng từ bi, hẳn là không nỡ nhìn người vô tội vì người mà đổ m/áu. Đừng có tuyệt thực kháng nghị, càng đừng có ngó lơ ta, ngươi biết đấy, ta đi/ên lắm."
Đôi khi, hắn cũng đặt một đóa Bạch Liên chẳng biết hái từ đâu ở trước cửa sổ, "Bên ngoài lo/ạn lắm, không xứng để lọt vào tuệ nhãn của Thánh tăng, chi bằng ngắm hoa đi."
Quanh thân hắn luôn phảng phất một mùi m.á.u tanh không tan. Ta biết, dù ta có mở lời hỏi han, Vạn Vô Cữu nếu đã không muốn nói thì sẽ chẳng bao giờ nói.
11.
Nghe tin Tông chủ Ki/ếm Tông ngàn cân treo sợi tóc, Tông chủ Vạn Dược Tông đã ra tay c/ứu giúp, tuy trở thành q/uỷ tu nhưng dù sao cũng giữ được một mạng. Thế nhân đều ca tụng Vạn Dược Tông chủ là thần y tái thế, ngay cả những kẻ bị Vạn Vô Cữu làm hại hóa thành con rối cũng có thể chữa khỏi. Nhất thời, danh tiếng Vạn Dược Tông vang dội khắp nơi.
Vạn Vô Cữu nghe xong chỉ cười khẩy một tiếng, hắn dùng một tay đ.á.n.h ngất vị tu sĩ đã mất trí năng cầm đ/ao g.i.ế.c mình. Sau khi cạy miệng cho uống th/uốc, hắn lười biếng nói: "Thánh tăng, xem xem kinh của ngươi có c/ứu tỉnh được hắn không."
Ta nhìn bát t.h.u.ố.c đang chao đảo trên bàn rồi mới dừng hẳn, "Phật của ta, không giải được đ/ộc ngươi rót vào."
Đối diện với ánh mắt dò xét của ta, Vạn Vô Cữu tỏ vẻ chẳng hề quan tâm, "Thôi đi, một kẻ phế vật mà thôi, hà tất làm phiền Thánh tăng. Người đâu, quẳng hắn vào bãi tha m/a!"
Vạn Vô Cữu cùng tu sĩ hôn mê kia đi ra ngoài. Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Rất lâu sau, ta mân mê tràng hạt, chậm rãi nhắm mắt tiếp tục tụng kinh.
12.
Lăng Hồng của Ki/ếm Tông đã luyện thành Ngự Q/uỷ Thuật, việc đầu tiên khi nhiếp h/ồn đoạt phách là hiệu lệnh vạn ngàn âm linh tìm Vạn Vô Cữu b/áo th/ù. Khi đ.á.n.h lên Hợp Hoan Tông, theo sát Lăng Hồng còn có Tông chủ của các đại tông môn.
Cùng q/uỷ tu mưu sự dĩ nhiên là đ/áng s/ợ, nhưng Vạn Vô Cữu có thể khiến một Tông chủ hủy đi đạo tâm, thì cũng có thể đồng hóa ngàn vạn kẻ khác. Có lẽ nhờ có q/uỷ tu tọa trấn, tiếng hò hét của đám đông hung hãn như sóng trào.
Lúc bọn họ kéo đến, Vạn Vô Cữu đang nhắm mắt tựa vào một bên bồ đoàn nghe ta tụng kinh.
"Dạo gần đây ở cạnh Phật tử, bệ/nh đ/au đầu cũng thuyên giảm. Nếu đám người chướng mắt kia không chủ động tìm tới..."
Tiếng g.i.ế.c chóc vang trời. Vạn Vô Cữu đứng dậy vuốt lại nếp nhăn trên y phục, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ vô tội: "Thánh tăng ngươi xem, là bọn họ b/ắt n/ạt ta trước."
Đại địch hiện hữu, Vạn Vô Cữu vẫn ung dung tự tại. Ta vốn muốn đi trước hắn một bước, nhưng hắn lại ngăn lại: "Đừng vội."
Tu vi của Vạn Vô Cữu chỉ trong vài ngày đã tiến triển vượt bậc. Hắn ra chiêu linh hoạt, vây khốn ta trên bồ đoàn. Ý cười lười nhác trên mặt hắn tan biến, năm ngón tay lơ lửng giữa không trung nhanh chóng vẽ bùa, lẩm nhẩm tâm quyết. Linh khí theo bùa chú tụ lại, từng đạo kim quang từ phía sau lan tỏa, mảnh như tơ vàng, dần dần dệt thành một tấm lưới tựa như lồng giam, nh/ốt ta vào trong.
"Trói!" Theo tiếng quát nhẹ của Vạn Vô Cữu, pháp trận hình thành.
Ta ngưng lực trong lòng bàn tay, định cưỡng ép phá trận.
"Thánh tăng đừng tốn công vô ích, đây là trận pháp Tỏa Tiên của Hợp Hoan Tông, chỉ có tác dụng với những người giữ mình trong sạch, vô d.ụ.c vô cầu. Pháp trận này sẽ không làm tổn hại đến bản nguyên, người ngoài cũng không vào được. Để tránh cho Thánh tăng làm hỏng đại sự của ta, đành uất ức để ngươi ở lại đây vài ngày."
Chương 6
Chương 8
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 30: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook