Người Chồng Thế Thân Của Phản Diện Âm Tàn

Người Chồng Thế Thân Của Phản Diện Âm Tàn

Chương 6

03/12/2025 18:19

Sau bữa tối hôm đó, suốt hai ba ngày tiếp theo, tôi hầu như chẳng gặp lại Trần Thu Tâm cùng con trai bà ta.

Thực ra không chỉ hai mẹ con họ, cả nhà họ Quý này ngoài Quý Minh Tước ra, những người khác tôi cũng ít khi thấy mặt.

Ba ngày sau, bản "thỏa thuận sau hôn nhân" mà Quý Minh Tước nhắc đến cuối cùng cũng được soạn thảo xong.

Hắn gọi tôi vào thư phòng, ngoài hai chúng tôi còn có trợ lý của hắn đứng bên cạnh.

Tôi cầm bản thỏa thuận lên đọc từng điều khoản, xuyên suốt chỉ thấy mấy chữ "diễn cho có", lạnh lùng vô h/ồn chẳng chút tình người.

Tôi ngẩng mắt nhìn người đàn ông đang ngồi thẳng tắp ở phía xa.

Trong lòng bất mãn, hừ, cưới được tôi là anh nên mừng thầm rồi, chẳng lẽ không phải là duyên phận gặp gỡ giữa chốn giang hồ, nâng chén rư/ợu nồng tăng tăng tăng đến phát ngán?

Thế mà lại lạnh nhạt đến thế.

Tôi nhăn mũi, chắp tay hướng về phía Quý Minh Tước:

"Tiểu nam tử bất tài, chưa được công tử để mắt. Làm phiền ngài bấy lâu, ngày sau nếu có mạo phạm, mong công tử lượng thứ cho ạ~"

Đừng có vừa gặp đã ra tay với tôi đấy nhá.

Tuy rằng tôi sẽ không trêu chọc Quý Minh Tước như nguyên tác nữa, nhưng m/ua thêm bảo hiểm vẫn là cần thiết.

Có lẽ Quý Minh Tước vốn dĩ ít lời, nghe tôi nói thế không đáp lại, chỉ đưa tay xoa xoa thái dương.

Tôi cúi đầu tiếp tục xem thỏa thuận.

"Ngoài ra, mỗi tháng anh sẽ chuyển cho em một khoản sinh hoạt phí."

Giọng Quý Minh Tước vang lên lạnh lùng: "Em có thể nói số tiền mình muốn."

Ủa?

Tôi vểnh tai lên, đây là định phát tiền cho tôi à?

Không làm vẫn có lương, thế thì tuyệt quá.

Thế là tôi mím môi, giơ tay lau lau khóe mắt dù chẳng có nước mắt.

Vừa khóc lóc thảm thiết: "Chồng ơi, anh biết đấy, em từ nhỏ đã không được cha thương, mẹ kế thì gh/ét bỏ, đến nhà họ Quý cũng cô đơn không nương tựa, ai cũng kh/inh thường em, b/ắt n/ạt em."

"Vì thế em quyết định khóa ch/ặt trái tim! Chỉ có tiền, chỉ có nó là vĩnh hằng bất biến, nên em đành dùng tiền để bảo vệ bản thân, xây tường đồng vách sắt. Người như em đáng đời chẳng được yêu thương, chỉ xứng với những đồng tiền lạnh lùng vô tận..."

Quý Minh Tước: "Được rồi, em cứ nói con số mình muốn đi."

Tôi chớp mắt, nghĩ đến khoản sinh hoạt phí hàng tháng hồi đại học là một nghìn rưỡi.

Ngồi thẳng lưng, há miệng đòi ăn cả: "Em muốn năm ngàn tệ mỗi tháng!"

"..."

Quý Minh Tước nhìn tôi chằm chằm mấy giây, khóe môi bỗng nở nụ cười thoáng chốc rồi vụt tắt.

Hắn quay sang bảo trợ lý: "Thêm vào đi, mỗi tháng cho em ấy năm trăm ngàn."

"Vâng, tổng giám đốc."

Tôi tròn mắt, tưởng như mình nghe nhầm.

Đây chính là tổng tài hào phóng trong tiểu thuyết sao? Đúng là quá ngầu đi mà.

Ai bảo thỏa thuận này không tốt? Tốt chứ, tốt hết sảy ấy chứ!

Tôi cảm động rơi lệ: "Chồng ơi, anh đúng là người đàn ông vĩ đại nhất em từng gặp."

Quý Minh Tước không đáp, quay sang nói với trợ lý: "Nhớ sắp xếp khám sức khỏe tiền hôn nhân."

"Thêm cả hạng mục khám khoa t/âm th/ần."

Trợ lý như NPC: "Vâng, tổng giám đốc."

Không đời nào, ý anh là sao hả?

Danh sách chương

5 chương
03/12/2025 18:19
0
03/12/2025 18:19
0
03/12/2025 18:19
0
03/12/2025 18:19
0
03/12/2025 18:19
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu