SAU KHI NHÌN THẤY BÌNH LUẬN BAY, TÔI ĐÃ BÁN LUÔN TƯỢNG THẦN TỔ TRUYỀN

1.

Dứt lời, ba nén hương trên án thờ đột ngột g/ãy ngang. Làn khói xanh đang lượn lờ như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, tan biến trong nháy mắt. Nhiệt độ trong phòng khách giảm xuống cực thấp, một luồng gió âm phong không biết từ đâu thổi tới, khiến rèm cửa đ/ập vào nhau liên hồi.

Lâm Uyển Nhi – em họ tôi, rõ ràng bị biến cố bất ngờ này làm cho gi/ật mình, mặt c/ắt không còn giọt m.á.u.

Ba pho tượng trên điện thờ gồm: Hồ Tiên áo đỏ; Liễu Tiên áo xanh; Bạch Tiên áo trắng - dưới ánh nến bập bùng, gương mặt bỗng trở nên dữ tợn. Đặc biệt là pho tượng Hồ Tiên, nụ cười vốn dĩ từ bi lúc này lại lộ ra vẻ âm u không sao tả xiết.

Dòng bình luận trước mắt như n/ổ tung, cuộn lên đi/ên cuồ/ng:【Đậu móa! Nữ chính đi/ên rồi à? Dám b/án Gia Tiên? Đây là đại bất kính đấy!】

【Xong đời rồi, ba con yêu quái già này sắp nổi gi/ận rồi, nữ chính chắc chắn sẽ bị hút khô tại chỗ thành x/á/c mướp!】

【Nhưng mà pha xử lý này của nữ chính hơi bị khét đấy, lẽ nào cô ta biết sự thật rồi?】

【Làm sao có thể? Đây là kiểu nữ chính trong truyện ngược luyến tàn tâm không có n/ão mà, chắc là túng quẫn quá nên muốn lừa tiền em họ thôi!】

Tôi phớt lờ những dòng chữ hoa mắt ch.óng mặt kia, vẫn giữ nụ cười đúng mực trên môi. Dù lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng tôi biết, mình đã không còn đường lui. Cơ thể tôi đã chạm đến giới hạn.

Nửa năm nay, tôi sụt cân nhanh ch.óng, tóc rụng từng mảng lớn, đi bệ/nh viện khám lại chẳng ra bệ/nh gì. Hóa ra, đều là do ba con s/úc si/nh này hút cạn dương thọ của tôi.

"Chị họ... sao... sao hương lại g/ãy rồi?" Lâm Uyển Nhi rụt cổ lại, sợ hãi nhìn lên điện thờ: "Có phải... Đại Tiên không vui không?"

Tôi bình thản bước tới, thắp lại ba nén hương mới, cắm vào bát hương. Động tác trôi chảy như mây trôi nước chảy, không chút hoảng lo/ạn, "Làm sao có chuyện đó được?"

Tôi quay người lại, nhìn Lâm Uyển Nhi bằng ánh mắt dịu dàng như một người chị tâm lý: "Đây gọi là 'Đoạn hương nghênh khách'. Các vị Gia Tiên biết em sắp đến nên đặc biệt hiển linh đấy. Các Ngài đang báo cho em biết rằng, các Ngài tình nguyện đi theo em."

Lâm Uyển Nhi sững sờ, ngay sau đó mắt sáng rực lên: "Thật không chị? Chị đừng lừa em nhé?"

"Chị lừa em làm gì?" Tôi thở dài, tỏ vẻ đ/au đớn như phải từ bỏ vật báu: "Uyển Nhi, em cũng thấy đấy, dạo này sức khỏe chị ngày một kém, thật sự không còn sức lực để phụng thờ ba vị Đại Tiên này nữa. Thần tiên cũng cần 'ăn cơm', cái thân x/á/c này của chị e là không gánh nổi nhang khói cho các Ngài nữa rồi."

"Thay vì để các Ngài ở lại đây chịu khổ với chị, chi bằng tìm cho các Ngài một người chủ có phúc khí hơn." Tôi nhìn Lâm Uyển Nhi từ trên xuống dưới, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng: "Chị thấy em hồng quang đầy mặt, ấn đường sáng sủa, rõ là tướng đại phú đại quý. Ba vị Đại Tiên này mà theo em, đó mới thật sự là như cá gặp nước, tiền đồ rạng rỡ!"

Lâm Uyển Nhi được tôi tâng bốc đến nỗi lâng lâng, vẻ sợ hãi tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là sự tham lam và hưng phấn. Nó đã sớm thèm muốn ba pho tượng nhà tôi.

Nghe nói đây là bảo vật ông nội truyền lại, linh nghiệm vô cùng, trước đây việc làm ăn của nhà tôi hưng thịnh đều nhờ các Ngài phù hộ. Chỉ là sau này đến đời tôi, gia đạo sa sút, tượng thần cũng thành vật trang trí. Truyện do page Trạm Én Đêm dịch và đăng duy nhất trên MonkeyD, nếu bạn thấy bản dịch này ở nơi khác, có nghĩa là bọn nó ăn cắp, mong bạn báo lại với page giùm ạ. Nhưng trong mắt Lâm Uyển Nhi, đây là bảo bối có thể giúp nó nghịch thiên cải mệnh.

【Nữ chính hù dọa đỉnh thật! Nhỏ em họ ngốc kia tin sái cổ luôn kìa!】

【Mà nói đi cũng phải nói lại, em họ đúng là thể chất Thuần Âm, thích hợp để nuôi mấy thứ tà vật này nhất, hèn gì ba con yêu quái già kia lại nhắm trúng cô ta.】

【Nữ chính đang tìm kẻ c.h.ế.t thay à! Ác quá vậy!】

【Ác cái gì mà á/c? Không xem cốt truyện à? Trong nguyên tác, em họ đạp lên x/á/c nữ chính để thăng tiến đấy, đây gọi là á/c nhân tất có á/c nhân trị!】

Xem thông tin từ bình luận, lòng tôi càng thêm vững vàng. Hóa ra Lâm Uyển Nhi là thể chất Thuần Âm. Chẳng trách ba con yêu quái già này lại vội vàng muốn đổi chủ đến thế.

"Vậy... chị họ, chị thật sự sẵn lòng nhường lại sao?" Lâm Uyển Nhi ướm hỏi: "Mười vạn một vị... có hơi đắt quá không?"

Dù gia cảnh nó khá giả, nhưng ba mươi vạn cũng không phải con số nhỏ.

"Đắt?" Tôi cười lạnh một tiếng, chỉ vào tượng Hồ Tiên: "Uyển Nhi, đây là Tiên bảo hộ gia đình, có thể bảo vệ cả nhà em bình an, tài lộc dồi dào. Em tùy tiện đến một ngôi chùa thỉnh một pháp khí khai quang đã mất mấy chục ngàn rồi, huống chi đây là chân thần đã được phụng thờ mấy chục năm?"

"Hơn nữa, em cũng thấy rồi đấy, lúc nãy là hiển linh! Nếu em chê đắt thì thôi vậy, chị để lại tự mình thờ, dù có mất mạng chị cũng không thể để Đại Tiên chịu ấm ức được." Nói đoạn, tôi làm điệu bộ tiễn khách.

Lâm Uyển Nhi cuống quýt, nó nhớ lại dạo này việc làm ăn của gia đình không thuận, bản thân cũng hay gặp vận đen, đang rất cần đổi vận. Hơn nữa, cảnh tượng "hiển linh" vừa rồi quả thực đã trấn áp được nó.

"Đừng đừng đừng! Chị họ!" Lâm Uyển Nhi vội vàng kéo tay tôi: "Em lấy! Em lấy hết! Ba mươi vạn thì ba mươi vạn! Em chuyển khoản cho chị ngay đây!"

2.

"Ting! Tài khoản Alipay đã nhận ba mươi vạn nhân dân tệ."

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 16:05
0
14/04/2026 16:05
0
14/04/2026 16:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu