Bại Tướng

Bại Tướng

Chương 59: Nên tha thứ cho họ sao?

18/04/2026 21:42

Trong trí nhớ của Khương Miểu, đêm Giao thừa từ nhỏ đến lớn đều giống hệt nhau.

Ba mẹ, cậu cùng Khương Ngôn bốn người cùng nhau ăn bữa cơm tất niên, sau đó ra sân đ/ốt pháo hoa. Đốt pháo xong, ba mẹ sẽ lì xì cho cậu, Khương Ngôn cũng tặng quà năm mới. Cả nhà quây quần trò chuyện đón giao thừa, lần nào Khương Miểu cũng ngủ quên trên ghế sofa, rồi được Khương Ngôn bế về phòng.

Năm nay……

Khương Miểu lặng lẽ quay đầu, nhìn Phó Thời Dục bên cạnh một cái. Phó Thời Dục đã gia nhập gia đình cậu, bàn ăn năm nay sẽ có thêm một người.

Hôm nay cả hai đều diện quần áo mới. Phó Thời Dục chuẩn bị quà cáp cho ba mẹ Khương Miểu chất đầy cả cốp xe. Ngọt Ngào cũng đi cùng hai người, lúc này đang ngồi trong lòng Khương Miểu, tò mò ngó nghiêng khắp nơi.

Còn về phần Đau Khổ, mấy ngày trước nó đã kết thúc thời gian "mang th/ai" một cách đột ngột, cũng giống như lúc nó bắt đầu "hoài th/ai" đầy khó hiểu vậy. Sáng sớm Khương Miểu tỉnh dậy đi thăm, phát hiện nó đang gặm đồ ăn vặt rất hăng hái, chẳng thèm nằm trong ổ nữa, ngược lại còn bới tung cái ổ cỏ khô mà nó dày công xây đắp thành một đống hỗn độn. Gọi Phó Thời Dục lại xem, hắn sờ thử tuyến v* của nó rồi bảo: "Chắc là nó tự thấy mình sinh xong rồi."

Khương Miểu hỏi: "Nó không sinh được thỏ con, không thấy buồn sao ạ?"

Phó Thời Dục đáp: "Nó ăn uống ngon lành thế kia, không giống đang buồn bực chút nào. Chắc nó chỉ thấy nhẹ n/ợ thôi."

"Ồ……" Khương Miểu lẩm bẩm, "Xem ra thỏ và người vẫn không giống nhau."

Ô tô chạy trên con đường quen thuộc. Chớp mắt một cái, Khương Miểu đã mấy tháng không về nhà.

Cũng may có Khương Ngôn làm "chất kết dính" ở giữa cậu và ba mẹ. Tuy không về nhà nhưng chuyện gì xảy ra trong nhà Khương Miểu đều nắm rõ. Ví dụ như công ty của ba đã chuyển nguy thành an, đang mở rộng quy mô và chuẩn bị lập chi nhánh mới.

Mẹ thì kết giao thêm nhiều bạn mới, trở thành nhân vật trung tâm được săn đón trong giới phu nhân giàu có. Ở nhà họ thỉnh thoảng có nhắc đến Khương Miểu, mẹ sẽ oán trách cậu không hiểu chuyện, đến cái điện thoại cũng không thèm gọi về……

Mỗi lần nghe Khương Ngôn kể những chuyện này, lòng Khương Miểu lại thấy rất khó chịu, nhưng vẫn cứ muốn nghe. Khương Ngôn bảo cậu về nhà, cậu lại chùn bước, cứ lần lữa mãi.

Cứ thế kéo dài cho đến tận bây giờ.

Tâm trí Khương Miểu rối bời, cậu rũ mi mắt, bàn tay phải vô thức vuốt ve chú chó nhỏ trong lòng. Bỗng nhiên một bàn tay vươn tới, nắm lấy bàn tay trái đang đặt trên đùi của cậu. Khương Miểu ngẩng đầu, phát hiện Phó Thời Dục đang nhìn mình.

Phó Thời Dục hỏi: "Sao thế em?"

Khương Miểu lắc đầu: "Không có gì ạ."

Khương Miểu không muốn nói, Phó Thời Dục cũng không hỏi nhiều, cứ như vậy lặng lẽ nắm tay cậu. Một lát sau, Khương Miểu nhỏ giọng hỏi: “Em có nên tha thứ cho họ không?”

Nói xong, không đợi Phó Thời Dục trả lời, Khương Miểu lại lắc đầu, tiếp tục lầm bầm lầu bầu: “Hình như cũng không nên nói là tha thứ, họ cũng đâu có làm gì sai…”

“Miểu Miểu.” Phó Thời Dục nắm ch/ặt tay Khương Miểu, trầm tư một chút rồi nói, “Là tôi chủ động đề nghị muốn kết hôn với em, ba mẹ em ngay từ đầu cũng không có ý định dùng em làm vật trao đổi lợi ích. Nếu em muốn trách, có lẽ nên trách tôi mới đúng.”

“Chú…” Khương Miểu nhìn Phó Thời Dục một lúc lâu rồi khẽ rũ mi mắt, “Chú không giống họ.”

Đứng ở lập trường của Phó Thời Dục, hắn gặp được một Omega có độ tương thích đến 99% với mình, thế nên nhờ ba mẹ hỏi thăm ý kiến gia đình đối phương, chuyện này hết sức bình thường. Huống hồ Phó Thời Dục cũng không hề ép buộc phải cưới ngay lập tức, mà chính ba mẹ Khương Miểu mới là người thay cậu quyết định cuộc hôn nhân này.

Nếu nói Phó Thời Dục có lỗi, thì lỗi của hắn chỉ là không đủ thấu cảm, không thể đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để hiểu rằng "cành ô liu" mà hắn đưa ra lại có sức cám dỗ lớn đến nhường nào đối với một nhà họ Khương đang bên bờ vực thẳm.

Vì thế mà lúc đầu Khương Miểu từng cho rằng Phó Thời Dục cố ý thả mồi, nhìn thì giống Khương Thái Công câu cá, nhưng thực chất đã nắm chắc phần thắng trong tay. Sau này Phó Thời Dục cũng không hề giải thích gì thêm, chính Khương Miểu dần dần tự nhận ra mình đã nghĩ sai.

Phó Thời Dục không phải loại người tâm cơ như vậy. Cho nên cậu không cách nào trách hắn được nữa.

“Dù không phải là chú, sớm muộn gì cũng sẽ là người khác thôi.” Khương Miểu cúi đầu nói, “Vậy thì thà là chú còn hơn.”

Trong xe bỗng chốc yên tĩnh lại. Ngọt Ngào phát hiện tâm trạng Khương Miểu đang chùng xuống, liền đáng thương vô cùng mà “ngao ô” một tiếng, dùng cái chân trước bé xíu cào cào vào cánh tay cậu.

Phó Thời Dục khẽ nhíu mày, gọi khẽ: “Bảo bảo.”

“Dạ.” Khương Miểu đáp một tiếng, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Hôm nay là ngày vui, không nói chuyện này nữa.”

Nói xong, cậu xích lại gần Phó Thời Dục, tựa đầu lên vai hắn: “Cho phép chú được gọi như vậy lần cuối đấy, lát nữa xuống xe là không được gọi nữa đâu.”

Phó Thời Dục ôm lấy Khương Miểu, xoa đầu cậu bảo: “Tôi biết rồi, bảo bảo.”

---

Nửa giờ sau, chiếc xe chậm rãi tiến vào sân nhà họ Khương.

Tết đến, trong viện được trang trí rực rỡ hỉ khí, treo rất nhiều lồng đèn đỏ. Xe còn chưa dừng hẳn, vợ chồng Khương Đình Tùng đã đon đả từ trong nhà chạy ra đón.

Khương Miểu ôm ch/ặt lấy Ngọt Ngào, trước khi xuống xe liền buông tay Phó Thời Dục ra. Phó Thời Dục xuống trước, chào hỏi hai vị trưởng bối một cách thân thuộc. Khương Miểu theo sau, đứng cạnh Phó Thời Dục rồi gọi nhỏ: “Ba, mẹ.”

Dứt lời, cậu ngẩng đầu lên thì thấy Khương Ngôn cũng đi theo sau ba mẹ bước ra, đang mỉm cười nhìn mình.

“Miểu Miểu.”

Khương Miểu lộ ra nụ cười rạng rỡ: “Anh!”

“Miểu Miểu lâu rồi không về nhà nên thấy câu nệ quá nhỉ.” Tần Vi cười đon đả mời khách, “Mau vào nhà đi em, vào trong rồi nói chuyện.”

Không biết nhà ai đã đ/ốt pháo sớm, trong tiếng pháo n/ổ và pháo hoa râm ran, không khí năm mới bỗng chốc trở nên nhiệt náo hẳn lên.

Hôm nay Khương Miểu quấn một chiếc khăn len màu đỏ thật dày, đội thêm chiếc mũ len đỏ chót trên đầu, trông chẳng khác nào một người tuyết nhỏ. Lúc bước vào cửa, Phó Thời Dục theo thói quen định đưa tay ôm vai cậu, nhưng tay mới nâng lên giữa chừng thì khựng lại. Khương Miểu thoáng thấy từ dư quang, liền không để lại dấu vết mà né tránh, chạy vọt tới chỗ Khương Ngôn: “Anh, anh nhìn xem em mang Ngọt Ngào về cho anh xem này.”

Bàn tay Phó Thời Dục nắm lấy không khí, đành lặng lẽ buông thõng bên hông.

Khương Ngôn bảo: “Đáng yêu quá.”

Khương Miểu vội dặn: “Anh yên tâm, nó không hay rụng lông đâu, em sẽ cẩn thận không để lông nó dính lên người anh.”

Khương Ngôn mỉm cười, chủ động xoa đầu Ngọt Ngào: “Không sao đâu mà.”

---

Trong nhà đã lâu không náo nhiệt như vậy, sắc trời dần tối, ngoài cửa sổ pháo hoa cũng ngày một nhiều hơn. Phó Thời Dục bồi Khương Đình Tùng ngồi ở sofa uống trà, còn Khương Ngôn và Tần Vi thì ở trong bếp chuẩn bị cơm tất niên. Mọi năm cả nhà bốn người sẽ cùng nhau bận rộn trong bếp, nhưng năm nay, Khương Miểu chẳng biết mình nên ở lại phòng khách với Phó Thời Dục hay vào bếp giúp anh trai một tay.

Cậu do dự một lát, nhìn Phó Thời Dục rồi lại nhìn Tần Vi ở đằng xa. Phó Thời Dục nhận ra ánh mắt ấy, quay sang hỏi: "Em muốn vào bếp à?"

Khương Miểu ậm ừ đáp khẽ một tiếng.

Phó Thời Dục mỉm cười: "Đi đi."

"Vâng."

Sau khi Khương Miểu rời đi, Phó Thời Dục thu hồi tầm mắt, chỉ thấy Khương Đình Tùng đang lo lắng nhìn theo bóng lưng con trai mình rồi chép miệng: "Đứa nhỏ này trước kia hoạt bát lắm, sao ở cùng cậu lâu như vậy mà vẫn cứ trầm mặc ít nói thế này?"

Phó Thời Dục cúi đầu đẩy gọng kính, thản nhiên đáp: "Con cứ ngỡ tính cách em ấy vốn đã như vậy."

Khương Đình Tùng muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài: "Haiz."

Trong bếp, Khương Miểu cọ quậy tiến đến bên cạnh Khương Ngôn, hỏi nhỏ: "Anh trai, anh đang làm gì thế?"

Khương Ngôn quay lại, thấy em trai thì dịu dàng cười bảo: "Anh đang thái rau cần, em đói chưa? Có muốn ăn chút điểm tâm không?"

Khương Miểu lắc đầu: "Em không đói, em vào xem có giúp được gì không thôi."

Khương Ngôn chưa kịp trả lời thì Tần Vi đã đi tới hỏi: "Sao con lại vào đây, sao không ở ngoài kia bồi Phó Thời Dục?"

Khương Miểu lý nhí: "Chú ấy đang nói chuyện với ba, con ở đó làm gì đâu..."

"Con kết hôn rồi, đương nhiên phải lấy Alpha của mình làm trọng chứ."

"Nhưng đề tài hai người họ nói con đâu có hứng thú, con không thể vào chuẩn bị bữa tối cùng anh trai sao?"

Tần Vi nhíu mày nhìn Khương Miểu một hồi, đột nhiên hỏi: "Phó Thời Dục vẫn chưa đ/á/nh dấu con sao?"

Khương Miểu sững sờ, rũ mi mắt đáp: "Dạ chưa."

"Tại sao? Là nó không thích con hay là tại con không biết tranh thủ? Hai đứa kết hôn nửa năm rồi, kỳ phát tình cũng phải có đôi ba lần, ngày đêm ở cạnh nhau mà nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đ/á/nh dấu con à?"

Khương Miểu bị mẹ chất vấn đến ngây người, định biện minh gì đó nhưng cuối cùng chỉ rầu rĩ thốt ra hai chữ: "Dạ chưa."

Tần Vi có vẻ không hài lòng: "Nhà ai đời Alpha và Omega kết hôn nửa năm mà không đ/á/nh dấu, nói ra không sợ người ta cười cho à."

"Mẹ." Khương Ngôn ngăn Tần Vi lại, đứng ra che chở trước mặt Khương Miểu: "Miểu Miểu và Phó tiên sinh kết hôn khi chưa có nền tảng tình cảm, cũng cần thời gian để làm quen và bồi dưỡng chứ ạ. Vả lại Miểu Miểu còn nhỏ, không cần phải vội vã chuyện đ/á/nh dấu đâu."

"Cặp Alpha và Omega nào có độ tương thích 99% mà còn cần bồi dưỡng tình cảm mới đ/á/nh dấu được sao? Con quá coi thường sức mạnh của Pheromone rồi. Hoặc là sau khi kết hôn Phó Thời Dục cơ bản không về nhà, hoặc là nó hoàn toàn không thích Miểu Miểu, không thích đến mức dùng ý chí chiến thắng được bản năng sinh lý, nếu không mẹ chẳng nghĩ ra lý do nào khác."

"Nhưng mà..."

"Anh."

Khương Miểu nhỏ giọng đ/á/nh g/ãy Khương Ngôn, nhẹ nhàng giữ ch/ặt tay anh, ý bảo anh không cần vì mình mà tranh cãi thêm nữa.

Khương Ngôn quay đầu lại, đôi mày nhíu ch/ặt, ánh mắt thâm trầm và phức tạp. Khương Miểu nói: “Không đ/á/nh dấu thì là không đ/á/nh dấu thôi, cũng có sao đâu ạ.”

Cơn gi/ận của Tần Vi bình ổn lại, bà hít sâu một hơi rồi nói: “Tết nhất không nói chuyện này nữa. Ở đây cũng sắp xong rồi, không cần con giúp gì đâu, con với anh trai ra ngoài chờ đi.”

Khương Ngôn ôm lấy vai Khương Miểu: “Đi thôi, Miểu Miểu.”

Khương Miểu rũ mi mắt gật đầu: “Vâng.”

Hai người trở lại phòng khách, Phó Thời Dục là người nhìn thấy Khương Miểu trước nhất, hắn hỏi: “Sao em lại ra đây rồi?”

Khương Miểu đáp: “Mẹ bảo trong bếp không cần em giúp.”

Tuy giọng điệu bình thản nhưng cảm xúc của Khương Miểu rõ ràng đã suy sụp hơn lúc nãy. Phó Thời Dục hơi hé môi, chữ “Bảo b,,” đã đến đầu môi lại phải nuốt ngược vào trong, hắn nói: “Vậy lại đây ngồi đi.”

Khương Miểu bước qua, nhưng lại ngồi xuống chiếc sofa khác cạnh Phó Thời Dục. Đôi mày hắn khẽ nhướng lên, định nói gì đó thì Khương Đình Tùng đã lên tiếng trước: “Sao con không ngồi cùng Tiểu Phó?”

Khương Miểu nhìn ba mình, rồi lại nhìn Phó Thời Dục, muốn nói lại thôi, cuối cùng mới chậm chạp đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh hắn.

Chân mày Phó Thời Dục giãn ra, hắn không để lộ chút dấu vết nào mà đưa tay ra sau lưng cậu, nhẹ nhàng ôm lấy eo Khương Miểu.

Một lát sau, Tần Vi từ trong bếp bước ra, cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra: “Bữa tối chuẩn bị xong rồi, cả nhà vào ăn cơm tất niên thôi nào.”

Ngoài trời đã tối hẳn, trong sân từng dãy lồng đèn đỏ rực sáng lên, cùng với pháo hoa trên bầu trời tạo nên một khung cảnh rạng rỡ hỉ khí. Cả nhà cùng vào phòng ăn, Phó Thời Dục tự nhiên ngồi xuống cạnh Khương Miểu, Khương Ngôn ngồi ở phía bên kia của cậu, cảm thán: “Trong nhà lâu rồi không náo nhiệt thế này.”

“Đúng vậy.” Tần Vi tiếp lời, “Tiểu Ngôn đi học cũng ít khi về, bỏ lại hai thân già này ở nhà, đôi khi cũng thấy không quen.”

Nếu là vãn bối bình thường nghe trưởng bối nói vậy, chắc chắn sẽ đáp: “Sau này tụi con sẽ thường xuyên về thăm ba mẹ”, nhưng Phó Thời Dục nhớ kỹ “mệnh lệnh” của Khương Miểu nên không dám tùy tiện hứa hẹn, chỉ nói: “Miểu Miểu năm ba bận rộn lắm, chắc một hai năm nữa tốt nghiệp xong sẽ nhẹ nhàng hơn.”

Tần Vi cười, giọng có chút trách móc: “Nó bận hay không mẹ còn không biết sao?”

“Học kỳ này Miểu Miểu rất nỗ lực, thành tích cuối kỳ toàn đạt loại tốt ạ.”

Khương Đình Tùng xen vào: “Omega thành tích ổn ổn là được rồi. Bây giờ đã kết hôn, vẫn nên lấy gia đình làm trọng.”

Phó Thời Dục mím môi, còn muốn nói đỡ cho cậu nhưng Khương Miểu đã đưa tay xuống dưới bàn, kéo nhẹ góc áo hắn.

Khương Ngôn nửa đùa nửa thật nói: “Con còn định cổ vũ Miểu Miểu học lên cao học nữa đấy, ba mẹ cứ nói vậy em ấy sẽ không chịu học hành tử tế mất.”

Phó Thời Dục cũng lên tiếng: “Omega đọc nhiều sách cũng không có hại gì, nếu Miểu Miểu muốn học chuyên sâu hơn, là người nhà, chúng ta nên ủng hộ em ấy.”

Phó Thời Dục đã nói vậy, vợ chồng Khương gia cũng không tiện nói thêm gì. Tần Vi cười gượng gạo: “Con có thể thấu hiểu cho Miểu Miểu như vậy thì tốt quá.”

Phó Thời Dục gật đầu: “Nên thế ạ.”

“Ăn cơm thôi.” Khương Ngôn xoa đầu Khương Miểu, “Lâu rồi Miểu Miểu không về nhà, chắc là nhớ đồ ăn nhà làm lắm.”

Trên bàn cơm có Khương Ngôn luôn tìm cách hòa hoãn không khí, tâm trạng Khương Miểu dần tốt lên. Bữa cơm diễn ra khá bình yên, sau khi ăn xong, Khương Miểu muốn đi đ/ốt pháo hoa, cậu nghĩ ngợi rồi hỏi Phó Thời Dục: “Chú cùng em với anh trai đi đ/ốt pháo hoa nhé?”

Phó Thời Dục đáp: “Được.”

Tần Vi nghe thấy, theo bản năng dặn dò: “Miểu Miểu mặc thêm áo vào, bên ngoài lạnh lắm.”

Khương Miểu rũ mi: “Con biết rồi mẹ.”

Bước ra khỏi cửa, tiếng pháo n/ổ và pháo hoa bỗng chốc trở nên ồn ã, trong không khí lạnh lẽo vương vất mùi th/uốc sú/ng và tàn pháo nhạt nhòa. Rõ ràng đó không phải là mùi hương dễ chịu, nhưng lúc này nó lại đại diện cho sự đoàn viên.

Cánh cửa khép lại sau lưng, Khương Ngôn nhìn Khương Miểu với nụ cười áy náy: “Những lời ba mẹ nói, em đừng để bụng quá nhé.”

Khương Miểu mỉm cười: “Em biết mà anh.”

“Miểu Miểu thật sự trưởng thành rồi.” Khương Ngôn thở dài, “Nếu là trước đây, nghe ba mẹ nói thế em nhất định sẽ dỗi ngay. Nhưng hôm nay em cứ như người lớn vậy, anh cũng không biết nên vui hay buồn nữa…”

“Sao lại không vui chứ, em lớn lên chẳng lẽ không tốt sao?”

“Không phải là không tốt.” Ánh mắt Khương Ngôn dịu dàng mà đượm buồn nhìn em trai, “Em không hiểu được lòng của người làm anh đâu.”

Khương Miểu thực sự không hiểu. Nhưng cậu có lẽ đã hiểu được một chút lòng của cha mẹ.

Tối nay, các món trên bàn phần lớn là món cậu thích. Biết cậu về, họ đã m/ua rất nhiều pháo hoa nhỏ, còn đan cho chú chó của cậu một cái vòng cổ len đỏ làm quà năm mới.

Ba mẹ không phải không yêu cậu, chỉ là trong khi yêu, họ cũng đặt lên cậu quá nhiều kỳ vọng khắt khe.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu