VỆ SĨ NGỐC NGHẾCH CỦA TIỂU THIẾU GIA TINH RANH

VỆ SĨ NGỐC NGHẾCH CỦA TIỂU THIẾU GIA TINH RANH

Chương 8

13/04/2026 10:11

Thấy mặt tôi vẫn còn vẻ ngơ ngác, Giang Văn Duyệt nghiến ch/ặt răng hàm: "Tôi và anh trai không cùng một mẹ. Lão già c.h.ế.t tiệt kia đã lừa dối mẹ tôi, bắt bà l.à.m t.ì.n.h nhân cho ông ta. Sau này mẹ tôi tình cờ biết được sự thật, vì quá kích động mà sinh non, sinh tôi ra không lâu thì bà qu/a đ/ời, lão già đó mới đón tôi về nhà họ Giang."

"Dù tôi là một đứa con riêng không ra thể thống gì, nhưng Giang phu nhân thương tôi mất mẹ từ nhỏ nên đối đãi như con ruột, anh trai cũng xem tôi như em ruột, họ đều là những người rất lương thiện."

"Nhưng lão già kia không biết bị chập dây th/ần ki/nh nào, lại muốn giao quyền kế thừa công ty cho tôi. Tôi biết anh trai sẽ không trách mình, nhưng tôi không muốn anh ấy nghĩ rằng quyền kế thừa này là do tôi nhường lại. Nó vốn dĩ nên thuộc về anh ấy. Vì thế tôi bắt đầu ăn chơi trác táng, hẹn hò với đủ loại đàn ông, làm đủ mọi chuyện hoang đường để Hội đồng Quản trị gần như bỏ phiếu bác bỏ quyền kế thừa của tôi."

Tôi nghe mà đầu óc quay cuồ/ng, một lúc sau mới ướm lời: "Vậy mấy tấm ảnh đó đều là giả sao?"

Giang Văn Duyệt nhéo mạnh vào cánh tay tôi một cái: "Tất nhiên rồi, tôi trông giống loại người ăn tạp thế sao?"

Tôi vẫn thấy hơi lo: "Vậy cậu cũng chưa từng vẽ tranh cho họ?"

Giang Văn Duyệt chậm rãi ép tôi vào góc tường, ánh mắt hung dữ, đầu ngón tay lướt nhẹ từ môi xuống đến trước ng/ực, giọng điệu âm u: "Anh nhất định không chịu tin tôi dù chỉ một chút sao?"

Tôi cảm nhận được nguy hiểm, lập tức "khai" Giang Ngôn ra: "Là Đại thiếu gia nói với tôi, anh ta bảo cậu đã vẽ cho từng người tình một."

Giang Văn Duyệt tức đến n/ổ đom đóm mắt: "Anh có biết bao nhiêu người c/ầu x/in tôi vẽ cho không? Tranh của tôi trong mắt anh rẻ rúng thế sao!"

Biết mình đuối lý, tôi lập tức trưng ra nụ cười nịnh nọt: "Thiếu gia tất nhiên là lợi hại nhất rồi."

Giang Văn Duyệt hừ lạnh một tiếng, che cổ tay ngồi lại giường, hừ hừ nhõng nhẽo: "Lý An, tay tôi đ/au quá, anh thổi cho tôi đi!"

Tôi nhìn mà xót xa vô cùng: "Tại sao cậu lại lấy d.a.o rạ/ch mình chứ? Đau biết bao nhiêu cơ chứ."

"Tôi vừa về nhà anh đã biến mất rồi, anh trai tôi còn dắt theo một đống người canh giữ không cho tôi đi tìm anh, tôi chỉ sợ không bao giờ được gặp lại anh nữa thôi."

Tôi cẩn thận nâng tay cậu ấy lên, nhẹ nhàng thổi một chút, đuôi mắt cụp xuống: "Thiếu gia, tôi xin lỗi..."

23.

Giang Văn Duyệt lại hừ nhẹ một tiếng, dường như sực nhớ ra điều gì: "Đúng rồi, Vụ Vụ đâu?"

Tôi thật thà trả lời: "Đại thiếu gia đã đưa con bé ra nước ngoài điều trị rồi."

Giang Văn Duyệt thong dong kéo kéo chiếc áo ba lỗ của tôi, định luồn tay vào trong nhưng bị tôi giữ ch/ặt lại. Nghe vậy, cậu ấy không hài lòng ngước mắt: "Đúng là lo chuyện bao đồng."

Sau đó cậu ấy như nghĩ ra gì đó, dặn dò tôi: "Mấy chuyện nói với anh hôm nay, tuyệt đối đừng để anh trai tôi biết nhé."

Giây tiếp theo, cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh ra. Giang Ngôn mặt lạnh như tiền, nhìn chằm chằm Giang Văn Duyệt: "Muộn rồi, anh biết hết rồi."

Giang Văn Duyệt gần như lập tức biến sắc, không còn chút khí thế kiêu ngạo nào như lúc nãy, dè dặt lên tiếng: "Anh..."

Giang Ngôn nhắm mắt lại, dường như đang ép mình phải bình tĩnh. Tôi sợ anh ta gi/ận quá hóa mất khôn mà ra tay, nên chậm rãi lách qua vài bước, chắn vững vàng trước mặt Giang Văn Duyệt.

Một lúc sau, Giang Ngôn khẽ nhếch môi: "Giang Văn Duyệt, hóa ra những năm qua em luôn tự đày đọa bản thân như thế, đúng không?"

Giang Văn Duyệt lập tức cúi đầu nhận lỗi: "Em xin lỗi anh!"

"Em có biết những năm qua anh đã phải lo lắng cho em bao nhiêu không, sao em có thể..." Giọng Giang Ngôn có chút nghẹn ngào, anh ta mất kh/ống ch/ế che mặt lại, giọng trầm đục: "Lý An, phiền anh ra ngoài trước một lát."

Tôi nhìn Giang Văn Duyệt. Cậu ta khẽ gật đầu, nở một nụ cười cho tôi yên tâm. Tôi chậm rãi rút khỏi phòng ngủ, nhưng không dám đi xa, bèn áp tai vào cửa nghe lén.

24.

Tôi đứng nghe hồi lâu, bên trong chẳng có lấy một tiếng động.

Đột nhiên, sau cánh cửa vang lên tiếng va đ/ập trầm đục, tiếp đó là tiếng đồ sứ vỡ tan tành. Thấp thoáng còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề và tiếng đ.ấ.m đ/á vào da thịt đầy nghẹt thở.

Tôi bắt đầu sốt ruột, định đẩy cửa xông vào. Thế nhưng Giang Văn Duyệt như thể cảm ứng được, giọng nói khàn khàn vọng ra: "Lý An, em không sao, anh đừng vào đây."

Ngay sau đó là một ti/ếng r/ên hừ nhẹ. Giọng Giang Ngôn mang đầy vẻ kìm nén: "Giang Văn Duyệt, mẹ nó em thật sự coi mình là Thánh sống đấy à?"

"Nếu đ.á.n.h em mà anh hết gi/ận được thì anh cứ đ.á.n.h c.h.ế.t em đi." Giang Văn Duyệt như thể đ.â.m lao thì phải theo lao, lời nói ra chẳng giống đang xin lỗi, mà giống như đang khiêu khích hơn.

Quả nhiên, tiếng ra đò/n của Giang Ngôn càng lúc càng dữ dội, nghe mà tôi cũng thấy đ/au thay. Giang Văn Duyệt không cho vào, tôi chỉ còn cách đ/ập cửa rầm rầm, nói lớn: "Đại thiếu gia anh bớt gi/ận đi, g.i.ế.c người là phạm pháp đấy! Hai đứa tôi khó khăn lắm mới làm hòa, anh ngàn vạn lần đừng có đ.á.n.h c.h.ế.t người ta."

Chẳng biết có phải lời của tôi có tác dụng hay không mà bên trong im ắng hẳn lại, thi thoảng nghe thấy tiếng cười khẽ của Giang Văn Duyệt. Giang Ngôn dường như đã hết cách, anh ta ngồi bệt xuống đất, thở hổ/n h/ển.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:11
0
13/04/2026 10:11
0
13/04/2026 10:11
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu