Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Thế Hôn
- Chương 15
Lễ cưới tổ chức lại lần này thật lộng lẫy và long trọng.
Lần này chúng tôi mời rất nhiều người, bao gồm cả mấy người anh em trước kia hay chèn ép tôi.
Họ cầm ly rư/ợu đến bên tôi chuốc rư/ợu xin lỗi:
"Xin lỗi anh dâu ơi, bọn em trước giờ thật sự không biết người là anh..."
Tôi vẫy tay ra hiệu, vừa định nói gì thì Lục An đã như m/a xuất hiện sau lưng bọn họ.
Giơ ngón tay kiểu cách lên, giọng thều thào hỏi:
"Chính các người là bọn chê omega yếu đuối đó hả?"
Bọn họ liếc nhìn Phó Yến đứng phía sau Lục An.
Mồ hôi lạnh túa ra càng nhiều hơn.
Còn gã alpha từng bỏ th/uốc h/ãm h/ại tôi lần trước thì không thấy xuất hiện nữa.
Em gái tôi cũng tham dự hôn lễ.
Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn hỏi Phó Viễn:
"Anh sẽ đối xử tốt với anh trai em cả đời chứ?"
Phó Viễn nghiêm túc đáp lại em bé:
"Anh hứa."
Em bé lại hỏi:
"Thế anh có đ/á/nh anh ấy không?"
Phó Viễn lộ ra vẻ mặt đ/au lòng:
"Không đâu, nhưng anh ấy có thể đ/á/nh anh. Anh thích nhất là bị anh ấy đ/á/nh......"
Mặt tôi nóng bừng, đẩy nhẹ đầu Phó Viễn: "Đừng nói mấy chuyện này với trẻ con."
Ánh mắt đảo qua, tôi bỗng đơ người.
Không ngờ lại có thể gặp lại mẹ.
Bà cố thu người vào góc khuất không ai chú ý, nhưng tôi nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Bà vừa khóc vừa lén nhìn tôi.
Khi bắt gặp ánh mắt tôi lại vội vàng quay đi, lẩn trốn vào đám đông phía sau.
Tôi lập tức đảo mắt quan sát khuôn mặt bà.
Thật tốt, không có vết thương nào.
Thật tốt.
May mà năm đó bà đã trốn thoát.
Phó Viễn khẽ hỏi tôi:
"Em muốn lại gặp mẹ không?"
Tôi gật đầu.
Nhưng không ngờ câu đầu tiên bà nói với tôi lại là lời xin lỗi trong nước mắt.
Bà nói lẽ ra bà không nên bỏ đi.
Bà...
Bà nói sau khi bỏ đi, hình ảnh chúng tôi khóc lóc đã trở thành cơn á/c mộng ám ảnh bà suốt nửa đời người. Sau này bà từng tìm về nhưng được báo tin tên khốn kiếp đó đã ch*t rồi, còn chúng tôi cũng không biết đã đi đâu.
Bà nói mình không phải người mẹ tốt.
Bà hỏi tôi có trách bà không?
Vẻ mặt tội lỗi như đ/è nặng khiến bà c/òng lưng xuống, tôi lắc đầu:
"Mẹ ơi, sao mẹ lại nghĩ vậy chứ?
"Con chỉ thấy vui vì mẹ đã chạy thoát thôi."
Tôi là đứa con bà yêu thương, cũng là người không muốn trở thành gánh nặng của bà nhất.
Như chính đứa trẻ năm nào, vừa rướm m/áu vừa nở nụ cười hạnh phúc...
Mẹ đã rời khỏi địa ngục ấy, thật tốt biết bao.
Giờ đây, tôi ôm ch/ặt lấy bà, nở nụ cười hạnh phúc y như thế:
"Mẹ ơi, gặp lại mẹ thật tốt quá, mấy năm nay mẹ sống có tốt không?"
"Mẹ... mẹ sống rất tốt."
"Tốt là được rồi."
Ngày tháng sau này rồi sẽ càng ngày càng tốt đẹp hơn.
Hết
….
Chương 21
Chương 2: Ma treo cổ áo đỏ
6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook