Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vốn dĩ tôi đã không ưa Vương Bồi Viễn.
Nhân cơ hội này dọa luôn.
"Anh chọc gi/ận vị tiên gia nhà tôi rồi."
"Giờ không còn là tôi có muốn c/ứu anh hay không."
"Mà là..."
"Tôi cũng hết cách."
Cuối cùng.
Sau khi Vương Bồi Viễn đồng ý quyên góp thêm năm trăm nghìn tệ.
Tôi mới chịu lên lầu.
Cô thư ký thì bị cho nghỉ phép một tuần ngay tại chỗ.
Không phải tôi không thông cảm cho dân làm công.
Mà là...
Biết đâu chính Vương Bồi Viễn cố ý dùng cô ta để thử xem tôi có dễ b/ắt n/ạt hay không.
Đã là địa bàn của hắn.
Tôi càng không thể tỏ ra yếu thế.
Lên đến tầng hai mươi sáu.
Tôi đi một vòng quanh phòng làm việc.
"Tổng giám đốc Vương."
"Lần đầu tiên anh ăn ra cây kim..."
"Là ở đây đúng không?"
Anh ta hơi ngạc nhiên.
"Đúng."
"Chính là ở đây."
"Hôm đó sau khi chia tay..."
"À không."
"Sau khi ly hôn với vợ cũ."
"Tâm trạng tôi rất tệ."
"Nên quay về công ty."
"Rồi cũng từ hôm đó..."
"Chuyện kia bắt đầu."
Tôi "ừ" một tiếng.
Tiếp tục truy hỏi.
"Hôm ấy..."
"Rốt cuộc anh ăn cái gì?"
Mặt Vương Bồi Viễn lập tức đỏ bừng.
Một lúc sau mới lí nhí.
"Bánh bao."
Tôi trợn trắng mắt.
"Nếu anh không định nói thật."
"Vậy tôi cũng không hỏi nữa."
"Lát nữa làm phép có xảy ra sai sót gì..."
"Đừng trách tôi."
Cuối cùng anh ta nghiến răng.
Dậm chân một cái.
"Tôi... ăn..."
"..."
Tôi: "Hả?"
Anh ta lí nhí thêm lần nữa.
"..."
Tôi im lặng vài giây.
"Ý anh là..."
"Anh ăn cái thứ không thể viết ra để khỏi bị kiểm duyệt ấy hả?"
Vương Bồi Viễn x/ấu hổ cúi đầu.
"Hôm đó tôi đ/au khổ quá."
"Thư ký đến an ủi tôi."
Tôi đảo mắt nhìn quanh.
"Thư ký anh nói..."
"Không phải cô ở dưới lầu ban nãy chứ?"
Đúng lúc ấy.
Có người gõ cửa.
Một người đàn ông lực lưỡng bước vào.
"Tổng giám đốc Vương."
"Báo cáo hằng ngày đây."
"Tôi mang tới cho ngài."
Tôi và Vương Bồi Viễn nhìn nhau.
Tôi biết câu hỏi này hơi thất lễ.
Nhưng vẫn không nhịn được.
Cẩn thận hỏi:
"Vị này..."
"Cũng là thư ký của anh?"
Vương Bồi Viễn gật đầu.
Đúng là ông chủ lớn.
Rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
Anh ta nói với người đàn ông kia.
"Tiểu Trần."
"Đây là đại sư Tống."
"Tôi mời tới..."
"Để xử lý chuyện đó."
Người tên Tiểu Trần này đi khép ch/ặt hai chân, bước đi hơi tập tễnh.
Nhưng trên mặt vẫn luôn nở nụ cười.
"Đại sư Tống đúng là tuổi trẻ tài cao."
"Tổng giám đốc Vương xin nhờ cả vào cô."
Cách nói ấy...
Lại khiến người ta có cảm giác Vương tổng là người nhà của cậu ta vậy.
Tôi xua tay.
Cũng thu lại tâm trạng hóng chuyện.
"Để tôi xem trước đã."
Tôi bế Cổ Nguyệt lên.
Nó đảo mắt nhìn quanh một lượt.
Cuối cùng đưa móng vuốt chỉ vào chiếc bàn làm việc.
"Trong đó..."
"Có thứ gì đó."
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 20
Chương 16
Chương 10
Chương 7
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook