Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Thiếu gia giả thức tỉnh rồi
- Chương 36
Gió đêm lướt qua những bóng đen, mặt trăng vẫn lơ lửng trên cao, giống như ngọn gió này, chẳng thể chạm vào hay nắm bắt.
Gió thổi khiến đầu óc tôi ong ong: "Sao không đi xe hơi được?"
Tôi bức bối ngồi trên yên sau chiếc xe đạp, cảm giác chân duỗi không thẳng, đành co lại tìm điểm tựa.
Đột nhiên xe phanh gấp, theo quán tính tôi ôm ch/ặt lấy thân hình phía trước.
Trên người Lục Thanh thoang thoảng mùi hoa nhài từ nước xả vải, khá dễ chịu, gần giống mùi trên người tôi: "Không có bằng lái."
Tôi suýt quên mất bọn mình chưa đủ tuổi, nhưng vẫn cố chấp: "Thế gọi taxi chứ?"
"Nhưng chúng ta không có tiền."
Nếu không nhầm thì bộ đồ tôi đang mặc là hàng hiệu bình dân tôi vẫn thích. Trước kia sống trong biệt thự mặt biển, chỉ cần cậu ta đưa ra lý do khác là tôi đã không nghi ngờ đến thế.
Tự bỏ cuộc, tôi úp mặt vào lưng cậu ta, tránh ánh mắt tò mò của người xung quanh. Khỏi cần hỏi cũng biết họ đang nghĩ gì.
Bạn gái mặc váy đạp xe, sau lưng là gã bạn trai vô dụng.
Tôi buông xuôi: "Xuống đi, để tôi đạp."
Giọng nói ngọt đến nhờn vang lên: "Anh thương em rồi à?"
Giờ tôi đã tê liệt với mấy trò khẩu chiến của cậu ta, mặt lạnh như tiền: "Ừ, cậu dừng ở góc phía trước kia đi."
Cậu ta khẽ cười: "Em vui quá, nhưng mà..."
Dừng vài giây, cậu ta nói tiếp: "Anh có nhớ đường về không? Với lại, anh biết đi xe đạp chứ?"
Mấy câu hỏi dồn dập khiến tôi lộ nguyên hình, nhưng vẫn cố: "Không cho thử sao biết tôi không làm được?"
Không chính nhưng khí thế vẫn hùng h/ồn, đàn ông không được nói không làm được.
Chưa kịp đợi cậu ta trả lời, xe đã dừng hẳn.
"Tới rồi."
Xung quanh tối om, chỉ lác đ/á/c vài bóng đèn.
Lục Thanh đứng cạnh hòa làm một với màn đêm, nhưng tôi cảm nhận được cậu ta đang rất vui.
Theo ánh mắt cậu ta, tôi nhận ra đây là con phố trước cổng trường tiểu học Minh Hà. Cái tên càng nhìn càng quen. Hồi chưa chuyển trường, tôi từng học ở đây - ngôi trường tư thục danh giá nhất thành phố, học sinh toàn con nhà giàu có.
Nhưng giờ có vẻ như nơi này đã bị bỏ hoang, khác xa ký ức.
Tôi nhìn Lục Thanh bằng ánh mắt sâu thẳm, lâu sau mới lên tiếng: "Cậu biết từ lâu rồi đúng không? Rằng tôi chỉ là đồ giả mạo?"
Ngón tay trắng muốt của Lục Thanh đan vào tay tôi, hơi nhíu mày tỏ vẻ không đồng tình: "Sao anh lại nghĩ thế? Em đâu quan tâm cái ngôi vị đó."
"Thế cậu dẫn tôi đến chốn chó không thèm ỉa này làm gì?"
Tôi cố gi/ật tay ra khỏi cái nắm tay dính nhớp khó chịu.
"Em muốn trèo vào trong."
Cậu ta chỉ tay về phía bức tường đối diện.
Bức tường không cao, người lớn trèo qua dễ như trở bàn tay. Tôi mơ hồ nhớ hồi nhỏ thường trốn ra ngoài ăn vặt bằng cách này.
Tôi nhìn cậu ta với ánh mắt đầy kh/inh bỉ, nhưng ngay sau đó nghe cậu ta nói tiếp: "Nhưng giờ em đổi ý rồi, về nhà thôi."
Giọng tôi oán thán: "Tôi không muốn ngồi xe đạp về nữa."
"Đã gọi taxi rồi."
"Thế chiếc xe này?"
"Vứt."
"..."
7
Chương 14
Chương 20
Chương 13
Chương 18
Chương 16
Chương 16.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook