Năm Sau Cỏ Lại Xanh

Năm Sau Cỏ Lại Xanh

Chương 15 + 16

01/10/2024 10:05

15.

Tiểu Lăng càng nói càng sốt ruột.

“Không những thế, Vương gia vì để trút gi/ận mà còn dùng dây thừng trói hai người đó lại, bây giờ đang treo ngược người ta ở ngoài phù cho mọi người cùng xem!”

Hay cho chiêu gi*t gà dọa khỉ.

Nhưng đáng tiếc…

Lại không chừa chút thể diện nào cho Vương phi là ta.

Ta thở dài, trong lòng đầy những cảm xúc lẫn lộn.

Hà tất gì trước lúc ta rời đi ngài lại tặng ta một phần đại lễ như vậy chứ?

Ta đi theo Tiểu Lăng đến lối vào vương phủ.

Lúc này, Phó Cảnh Nguyên đang tức gi/ận đứng ở đó.

Nhìn thấy ta đến gần, trong thoáng chốc hắn cảm thấy áy náy, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.

“Nàng đến đây làm gì”

Ta mở miệng nhưng chưa kịp nói gì thì Tô Ngọc Nghiên đã lên tiếng trước.

Nàng ta vẫn bày ra bộ dạng cư xử rất đúng mực.

"Muội muội, hy vọng muội đừng hiểu lầm, Cảnh Nguyên nói vậy chỉ là muốn giúp ta thôi, huynh ấy thực sự không muốn thôi muội đâu."

Bình thường ta luôn có thể nhẫn nhịn.

Nhưng bây giờ, ta sắp rời đi rồi, ta không cần phải sợ đông sợ tây nữa.

“Vậy ta có thể thôi ngài ấy không?” Ta hỏi.

Giọng ta không lớn nhưng mọi người đều có thể nghe rõ.

Phó Cảnh Nguyên là người đầu tiên gầm lên.

"Lâu Tiêu, nàng nói bậy gì thế hả?"

“Ta không nói bậy…”

Vốn dĩ ta muốn nói “ta đối với ngài đã vô cùng thất vọng, ta cũng không muốn nhìn thấy ngài nữa”, nhưng cổ họng ta đột nhiên nóng bừng, giây tiếp theo, ta phun ra một ngụm m/áu.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.

Trước khi ta kịp hít thở thì một cơn đ/au nhói khác lại dâng lên trong ngựk ta.

Trước mặt ta là một mảnh sao vàng lấp lánh…

Cảnh cuối cùng ta nhìn thấy trước khi hồi tỉnh là Phó Cảnh Nguyên đang chạy về phía ta với vẻ mặt h/oảng s/ợ.

Dường như ta vừa trải qua giấc mộng dài.

Trong giấc mơ, dường như ta đang ở rất gần một quả cầu ánh sáng màu trắng.

Nhưng khi ta cố gắng đưa tay ra chạm vào nó thì nó mạnh mẽ bật ngược lại.

Ta từ từ mở mắt ra…

Bên tai ta có tiếng cãi vả.

“Cút, cút cho ta, tiểu thư không muốn nhìn thấy các người!"

"Phản rồi, hạ nhân như ngươi cũng dám to tiếng m/ắng bổn vương?”

"Ta to tiếng thì sao hả? Là chó cần m/ắng thì phải m/ắng, được không hả?”

"Ngươi dám m/ắng bổn vương?"

"Ta m/ắng ngài đấy, nếu ngài nghe không rõ, sau khi ngài ch*t thì ta có thể khắc lên bia m/ộ của ngài!"

"Người đâu, kéo nàng ta xuống dùng gậy đá/nh ch*t cho ta!”

“Đợi đã...” Ta đưa tay ra, khó nhọc nói: “Phó Cảnh Nguyên, ngài đã hứa với ta là sẽ không làm hại Tiểu Lăng…”

"Nàng nhìn xem nàng đã chiều chuộng nàng ta như thế nào, sớm muộn gì ta cũng sẽ rút lưỡi nàng ta!"

Tiểu Lăng không thèm nhìn hắn mà chỉ ngạc nhiên lao về phía ta: "Tiểu thư, người tỉnh rồi!"

Ta bất lực gật đầu, sau đó chợt nhớ ra chuyện gì đó.

“Hôm nay là ngày mười mấy?”

"Mười bảy rồi tiểu thư, người hôn mê hơn một ngày rồi, dọa ta sợ ch*t khiếp.”

“Mười bảy?”

Ta muốn ngồi dậy nhưng ta không có sức nên lại bất lực ngã xuống giường.

Tại sao lại là mười bảy, tại sao ta còn ở đây?

Lúc ta đang bất an thì Tô Ngọc Nghiên bước vào.

"Muội muội cảm thấy thế nào rồi? Ta đưa ngự y trong cung đến đặc biệt xem b/ệnh cho muội.”

Ta còn đang ngơ ngác, nhưng Tô Ngọc Nghiên đã mỉm cười và vẫy tay với người ở phía sau.

Lập tức có người bước vào quỳ xuống hành lễ.

Tô Ngọc Nghiên nói với ông ta: "Ngẩng đầu lên, để muội muội của ta nhìn thấy mặt ngươi."

Nam nhân nghe lời ngẩng mặt lên.

Ta cũng không biết chuyện gì.

Tuy nhiên, khoảnh khắc ta đảo mắt qua, bất chợt ta gi/ật mình.

Đây không phải là đạo sĩ đã đưa lá bùa cho ta sao?

Tại sao ông ta lại ở đây?

Tô Ngọc Nghiên vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như cũ.

Nhưng chỉ trong chốc lát, ta đã hiểu ra.

Tôi đã bị nàng ta lừa rồi!

16.

Nam nhân giả vờ bắt mạch cho ta rồi báo lại cho Phó Cảnh Nguyên.

“Vương gia, vương phi là bị trúng đ/ộc, rốt cuộc là có chuyện gì mà Vương phi lại tìm đến cái ch*t thế?”

Phó Cảnh Nguyên nghe được lời này, vẻ lo lắng trên mặt hắn lập tức biến mất.

"Lâu Tiêu, rốt cuộc nàng muộn dùng chiêu này bao lâu nữa? Rõ ràng nàng hiểu rõ ta nhất.”

"Nếu nàng trực tiếp ch*t đi thì ta còn có thể vừa mắt nàng, nhưng hết lần này đến lần khác nàng dùng cái ch*t để tranh sủng, thật sự đã khiến ta chán gh/ét cực độ rồi!”

… Tất nhiên là ta hiểu ý của hắn.

Lúc đầu, khi mối qu/an h/ệ của ta và Phó Cảnh Nguyên còn tốt đẹp, hắn cũng đã nói cho ta biết tâm sự của hắn.

Hắn nói rằng rõ ràng hắn là nhi tử do hoàng hậu sinh ra, nhưng địa vị của hắn còn kém xa những hoàng tử khác.

Tất cả là do hoàng hậu coi thường việc tranh giành sủng ái, mà những nữ nhân khác trong hậu cung lại có quá nhiều th/ủ đo/ạn.

Có lẽ vì đã chịu thiệt thòi về mặt này nên hắn coi thường bất kỳ nữ nhân nào không tử th/ủ đo/ạn để được sủng ái.

Mà bây giờ hắn nhận định ta chính là một người như vậy.

"Lâu Tiêu…"

Phó Cảnh Nguyên nghiêm túc gọi tên ta.

"Ta cảnh cáo nàng lần cuối, nếu nàng còn tiếp tục như vậy thì ta sẽ thật sự thôi nàng.”

Ta nghiêng người quay đi.

Ta không muốn nghe hắn nói, cũng không muốn giải thích bất cứ điều gì.

Suy cho cùng thì thậm chí là bí mật quan trọng của ta hắn còn không tin mà.

Hắn có thể tin cái gì khác nữa chứ?

Danh sách chương

5 chương
01/10/2024 10:06
0
01/10/2024 10:05
0
01/10/2024 10:05
0
01/10/2024 10:04
0
01/10/2024 10:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

13 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

15 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

20 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

26 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

30 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

32 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

38 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

54 phút
Bình luận
Báo chương xấu